Tâm T́nh "Xin Vâng":
hành trang cần thiết để tận hưởng "B́nh An dưới thế cho người Chúa thương"



Bắt đầu tạo dựng vũ trụ, "ngày thứ nhất" thành h́nh khi Đấng Tạo Hóa tạo thành "ánh sáng", được định bởi khoảng cách "một buổi chiều và một buổi sáng (KN. 1:4-5).

Chắc hẳn thời bấy giờ chưa có lịch năm, tháng, ngày, giờ như chúng ta hiện nay.
- Ông Adong lớn hơn bà Eva mấy "tuổi" ?
- Trước khi phạm tội, hai ông bà đă có mấy đứa con?
- Hai ông bà được mấy "tuổi" th́ phạm tội?
- Trước khi phạm tội, hai ông bà có "ra khỏi vườn địa đàng" du ngoạn không?
- Và nếu hai ông bà không phạm tội th́ cả nhân loại sống đời đời - không già, không chết - nghĩa là không có thời gian để tính người này sống được mấy tuổi, người kia sống được mấy tuổi, v.v...?
Không ai giải đáp được những thắc mắc này.

Có điều chắc chắn là sau khi phạm tội, hai ông bà bị buộc phải "di chuyển" (moved) ra khỏi vườn địa đàng - mang theo hành trang là án phạt "trở về cát bụi", nghĩa là phải chết - và h́nh như khái niệm về thời gian sống của một kiếp người ở mặt đất này bắt đầu thành h́nh.

Không nói đến khía cạnh khoa học kỹ thuật, đă dùng thời gian như đơn vị đo lường chiều thứ tư = dài, rộng, cao và thời gian - chúng ta có thể mường tượng "thời gian là một sự 'move on' không ngừng của mỗi kiếp người. Vấn đề là mỗi lần chúng ta "move", chúng ta mang theo hành trang ǵ?

Sau khi loài người phạm tội, hầu như Đấng Tạo Hóa cũng không ra ngoài thông lệ "move on" để tiến hành thực hiện lời hứa cứu độ.

Lắm lúc chúng ta tự hỏi, và không chừng trách móc Thiên Chúa : Người là Đấng Tạo Hóa đầy quyền năng, "có thể biến những viên đá này trở thành con cái Abraham" (Mt. 3:8) v́ "không có ǵ mà Thiên Chúa không làm được" (Lc. 1:37) th́ xá ǵ chuyện tha thứ và cứu độ loài người mà phải dùng chương tŕnh này, kế hoạch nọ cho thêm rắc rối ?

Nhưng chúng ta quên rằng lắm lúc chính chúng ta đ̣i hỏi con em, bạn bè, người thân hoặc chính chúng ta phải bỏ công sức thu lượm kết quả mong muốn th́ kết quả đó mới "có giá trị" = công sức càng nhiều, giá trị thu lượm càng cao. Chúng ta quá thừa biết câu nói đầu môi chót lưỡi "no thing's free in America!" Của chùa, của nhả thờ - không phải không có giá trị của nó, nhưng c̣n xa mới đạt đến giá trị tuyệt đối.

V́ Thiên Chúa là tuyệt đối nên tất cả mọi mối tương giao với Người, "hợp đồng" với Người cũng phải có giá trị tuyệt đối. Vậy Thiên Chúa "move on" tiến hành thực hiện lời hứa.

Việc đầu tiên : chọn giữa con cái loài người một người Mẹ xứng đáng cho Ngôi Lời mặc xác phàm.

Khoảng thời gian bao lâu? - 1000 năm? 2000 năm? 1 triệu năm? hay lâu hơn nữa? Chúng ta c̣n nhớ, năm 1969, khi phi hành gia Armstrong bước xuống nguyệt xa, đến bậc cuối cùng, đă hướng nh́n về trái đất và nói : "một bước nhỏ của tôi là một bước vĩ đại của nhân loại". Đối với loài người chúng ta, một bước nhỏ của Armstrong quả là vĩ đại : từ mặt đất lên tận mặt trăng đem theo hành trang là niềm hănh diện của loài người trong sự chinh phục không gian... Đối với Thiên Chúa th́ một "move" nhỏ của Người sẽ vĩ đại dường bao: "Ngàn năm Chúa kể là ǵ? - Tựa hôm qua đă qua đi mất rồi, khác nào một trống canh thôi!" (Ca Vịnh) và hành trang đem theo là "B́nh An dưới thế cho người Chúa thương".

***

Chúng ta thử suy niệm câu đối đáp giữa thiên sứ và cô Maria :
- "... cô sẽ thụ thai!"
Cô gái nào đến tuổi cặp kê đều hiểu rơ ư nghĩa. Chấp nhận hay không tùy hoàn cảnh thực tế của mỗi người.
Phản ứng tự nhiên của cô Maria thoáng coi như... từ chối.
Nhưng
- "... Thần khí Thiên Chúa sẽ bao phủ lấy cô..."
Tôi không tin rằng cô Maria hiểu hết ư nghĩa lời tŕnh bày của thiên sứ, và ông Giuse sau này cũng vậy. Không một ai giữa con cái loài người có thể hiểu được. Và chính đây là giá trị của sự thương lượng.
Đối với Maria, tuy không hiểu nổi quyền năng cao vời của Thiên Chúa, nhưng chắc chắn thấy trước hậu quả và tai hại của hậu quả đối với Giuse, người chồng chưa cưới, và đối với dư luận trần thế.
Tuy vậy, Maria vẫn TUYỆT ĐỐI XIN VÂNG. Ông Giuse cũng một tâm trạng như Maria: tuy không hiểu ǵ nhưng vẫn một mực TUYỆT ĐỐI LÀM THEO LỜI THIÊN SỨ TRUYỀN BẢO.
Thiết nghĩ khi "move on" bước đầu chọn một người Mẹ và một Cha chăm sóc dưỡng dục xứng đáng cho Ngôi Lời mặc xác phàm, Thiên Chúa không đ̣i hỏi ǵ hơn là "tuyệt đối tin và tuân phục". Đức Maria và thánh cả Giuse đă toàn hảo trong việc mang hành trang "move on" với Thiên Chúa : đó là tâm t́nh TUYỆT ĐỐI TIN VÀ TUÂN PHỤC.

***

Muốn có hành trang đó, chắc hẳn "túi hành trang" ḿnh phải trống rỗng, nghĩa là chưa chứa đựng những tâm tư ước vọng của chính bản năng tự nhiên con người, để chỉ chứa đựng dồi dào ân sủng của Đấng Tạo Hóa: "B́nh An dưới thế cho người Chúa thương".
Cuộc sống của mỗi một chúng ta ở trần thế này - cũng như của Đức Maria, thánh cả Giuse, và cả Hài nhi Giêsu, là một chuỗi những sự "move on". Tuy nhiên, riêng chúng ta th́ lắm lúc chúng ta mang lè kè những túi hành trang khi đầy khi vơi:
* khi th́ chứa đựng sự khô khan cằn cổi những sỏi đá ["hạt giống Lời Chúa gieo trên sỏi đá"],
* khi th́ đầy những vật hư vô ["hạt giống Lời Chúa gieo trong lùm cỏ gai"].

Làm sao chúng ta có thể "move on" vào một nếp sống mới với những túi hành trang tràn đầy "B́nh An dưới thế cho người Chúa thương" được nếu trong túi hành trang chúng ta c̣n chứa đựng những mưu toan cưỡng chiếm, áp bức bóc lột, thù hằn chia rẽ, đàn áp, ghen tương đối chọi nhau?

Làm sao chúng ta có thể "move on" vào một nếp sống tốt hơn với những túi hành trang chứa chan t́nh người, t́nh anh chị em đồng loại được, nếu trong túi hành trang của chúng ta c̣n nổi bật câu "muốn có ḥa b́nh th́ phải chuẩn bị chiến tranh"!?

Hành trang Ngôi Lời Thiên Chúa đem đến trần gian là "B́nh An".

Đức Maria - Mẹ Thiên Chúa, đă đón nhận cách trọn vẹn.
Thánh cả Giuse, Cha nuôi chăm lo dưỡng dục Hài Nhi Giêsu, đă đón nhận cách trọn vẹn.

C̣n phần chúng ta, có muốn đón nhận hay không hoàn toàn tùy thuộc vào chúng ta thôi.

Lạy Mẹ Maria cùng thánh cả Giuse, xin dạy chúng con biết noi gương bắt chước các Vị : "FIAT - XIN VÂNG!"


CHÚA GIÊSU NGỰ TRỊ L̉NG TA! - LUÔN LUÔN!