Chúa Nhật VI - Mùa Thường Niên
"Ngôi Lời... làm cho những ai đón nhận Người được trở thành con cái Thiên Chúa"


Đức Giêsu Kitô khai giảng con đường cứu độ, con đường về lại Nước Trời, bằng bản tuyên ngôn về Hiến Chương Nước Trời. Chúng ta thử đặt ḿnh trong số hàng ngàn người đă theo Giêsu, đích thân nghe lời giảng dạy và nhất là nghe chính miệng Người nói ra bản tuyên ngôn Nước Trời, với những lời dẫn giải xét ra rất chi tiết cụ thể tưởng rằng không c̣n ǵ rơ ràng hơn:
- "Anh chị em đừng tưởng rằng Tôi đến để hủy bỏ Lề Luật và các Tiên tri. Tôi đến không phải để hủy bỏ mà để làm cho trọn...";
- "Anh chị em đă nghe điều răn.... C̣n Tôi, Tôi bảo cho anh chị em biết...." (Mt. 5:18-37).

Chắc hẳn vừa lắng nghe, chúng ta vừa có thể có những phản ứng khác nhau :
1. vui mừng và hy vọng, nếu chúng ta thuộc đám dân nghèo, tầm thường, những mơ ước t́m được nguồn an ủi, dầu chỉ là một lời xoa diệu hứa hẹn ủi an cho cuộc đời vốn lam lũ khổ cực, được phần dễ chịu hơn và nuôi hy vọng hơn vào tương lai... "được chúc phúc";
2. nhún vai dửng dưng, thoáng ngạc nhiên v́ những lời xem ra "chướng tai" = nghèo rớt mồng tơi, 'làm ngày không đủ tranh thủ làm đêm' để kiếm sống nuôi thân, nuôi bầy con... mà là "phúc thay!" ư ?
3. nhàm chán quá - biết rồi rơ khổ! Ông nào Bà nào cũng đao to búa lớn, tuyên bố vung vít, hứa hẹn đủ điều... mong lôi cuốn thu hút người ta theo ḿnh, đạt được mục đích rồi th́... sicut era! - đâu lại hoàn đấy...
4. nếu đường về lại Nước Trời mà đ̣i hỏi và khó khăn quá như vậy th́ ai mà t́m về cho nỗi ? (Mt. 20:25)
5. ông Giêsu "mất trí" rồi sao? (Marcô 3:21): tuyên bố những điều trái ngược với ước muốn 'tự nhiên' của loài người !
6. v.v và v.v....

Tựu trung, Giêsu "có mệnh làm cớ cho nhiều người bổ nhào và chổi dậy, và làm dấu gợi lên chống đối..." (Luca 2:34).

Trong cuộc sống thực tế, nhất là đối với người Việt hải ngoại, khi chúng ta mới chân ước chân ráo bước vào đất Mỹ, Pháp, Úc, hay một quốc gia tự do nào đó, chúng ta đều răm rắp lắng nghe và tuân theo sự chỉ dẫn của người hướng dẫn. Lắm lúc rất bực ḿnh khó chịu, nhưng cũng dằn ḷng - chẳng những dằn ḷng mà c̣n sung sướng và an tâm v́ đă nghe được hết các điều chỉ dẫn và vui mừng đă thi hành đúng, trọn vẹn các chỉ dẫn đó...

Nhắc lại "chuyện xưa" : ngay sau ngày 30-4-1975, một số người c̣n kẹt lại tại Việt Nam đă mất ăn mất ngủ, tâm thần xao xuyến lo âu, bức rứt hồi hộp suốt một ngày một đêm... chỉ v́ "không kịp tŕnh diện" để "được khoan hồng!"

Phải chăng chúng ta háo hức răm rắp lắng nghe và tuân hành chỉ thị hoặc chỉ dẫn, để đạt được một việc mà chúng ta cho là có lợi cho bản thân ḿnh?

Cũng thế, dù chúng ta phản ứng cách nào đi nữa đối với Lời Hằng Sống của Đức Ki-tô, chúng ta cũng phải biết rằng chỉ có một con đường duy nhất dẫn đến một mối lợi vĩnh cửu là đạt đến Nước Trời : lắng nghe và thi hành Lời chỉ dạy và dẫn lối của Đấng từ Trời xuống. Vấn đề là chúng ta có nhận thức và cảm nhận được mối lợi vĩnh cửu đó hay không?

Đề nghị anh chị em đi dâng lễ Chúa Nhật VI mùa Thường niên, hát tụng ca Allêluia trước khi công bố Tin Mừng, chúng ta lắng động tâm hồn, khẩn khoản cầu xin Thần Khí Thiên Chúa cho chúng ta biết "đón nhận" Đức Ki-tô chính là "Ngôi Lời của Thiên Chúa đă mặc xác phàm và đến-ở-với-chúng-ta", cùng lắng nghe và tuân giữ Lời Người chỉ dạy trên đường về lại Quê Trời, để được "Người làm cho chúng ta trở thành con cái của Thiên Chúa", nghĩa là được chung hưởng mối lợi vĩnh cửu trong Nước Trời.

CHÚA GIÊSU NGỰ TRỊ L̉NG TA! - LUÔN LUÔN!