Chúa Nhật XV - mùa thường niên
"Thầy bảo thật cho anh chị em biết: nhiều tiên tri và người công chính ước mong được nghe điều anh chị em đang nghe, mà không được" (Mt. 13:19)


Khi bị bắt và giam giữ trong trại tù Thủ Đức, "hành trang" tôi mang theo vỏn vẹn chỉ có quần dài, quần lót, áo sơ mi đang mặc trên người.

Đến giờ phát cơm... tù, tôi thấy mỗi người đưa ra một cái chén và một ca bằng nhựa: chén th́ đựng "cơm", ca th́ đựng "canh... đại dương".

Ba ngày đầu tiên, v́ tôi đang bị treo cửa sổ nên coi như... ăn chay! - Nói cho ngay, dù không bị treo cửa sổ, tôi cũng chẳng thiết tha ǵ với việc ăn uống.

Sau 3 ngày bị treo cửa sổ, bụng trống rỗng ắt phải kêu... rột rột, nghĩa là bắt đầu thèm ăn. Mà dù có thiết tha thèm khát đi nữa th́ lấy ǵ mà đựng "cơm" và "canh"? Thế là đành hứng "cơm" trong ḷng hai bàn tay mang c̣ng số 8; c̣n "canh" th́ đành chịu! Ṛng ră như vậy hơn 4 tháng.

Đến giờ đi ... "thăm lăng bác" th́ cũng với ca nhựa đó, mỗi người đă dự trử sẵn nước cho việc vệ sinh, c̣n tôi th́... vớt vát được phần nước c̣n lại của một anh bạn tù nào đó coi như là may mắn lắm rồi!

Đến giờ "tắm" th́ cũng với ca nhựa đó, mọi tù nhân trong pḥng xô đẩy nhau chạy đến xung quanh bể nước, mạnh ai nấy múc nước rồi xối đại vào thân ḿnh coi như là cho hợp vệ sinh... Tôi th́ hai tay mang c̣ng số 8, không có ca nhựa nào, đành đứng sau lưng một anh bạn tù hưởng ké ơn mưa móc vung văi ra khi anh bạn tù xối nước vào đầu anh ta.

Lắm lúc nh́n vào bể nước mà rùng ḿnh = nào là xương cá, cơm, rau muống...

T́nh trạng vệ sinh như vậy làm sao mà không bị nổi ghẽ ! - Khoảng hơn một tháng sau, thân xác tôi được "đồng hóa" với các anh bạn tù khác trong pḥng = ghẽ lở từ cổ đến chân, ngay ḷng bàn chân cũng không tránh khỏi...

Lâu lâu, một người bạn tù đến "bắt con ghẽ" cho tôi, khi bắt được, anh đặt "con ghẽ" trên móng tay tôi và bảo tôi dùng móng tay kia làm như cái đe nghiền nát "con ghẽ". Anh hỏi tôi: "Anh có nghe ǵ không?" Tôi trả lời : "nghe th́ không nghe bằng tai, mà nghe bằng cảm nhận". Anh ta cười hóm hỉnh : "Đúng đó!"

***

Thiết tưởng không cần phải giải thích ǵ thêm về ngụ ngôn "Người gieo giống" mà đức Kitô đă đích thân chú giải. Chúng ta chỉ thử áp dụng một cách cụ thể lời chú giải của Đức Kitô trong cuộc sống của mỗi người.

Lắm lúc chúng ta muốn "nghe" bằng tai xác thịt mới xác tín điều chúng ta vẫn cho là ḿnh đă "tin".
"Nghe" nghĩa là phải có người "nói". Nói cách khác, phải có một đối tượng "ngoài" chúng ta - Không sai!
"Nghe" cũng có nghĩa là "cảm nhận" - Chúng ta đă chẳng từng nói : "Tôi nghe mùi khét đâu đây", hoặc "Anh có nghe thấy có chuyện ǵ khác lạ không?", v.v... đó sao?

Như vậy, chúng ta "nghe" chẳng những bằng tai, mà c̣n "nghe" bằng mắt, bằng mũi, bằng tay... và nhất là bằng trái tim và lư trí : bằng chính đời sống của chúng ta.

Trong các bài suy niệm trước, chúng ta đă thấy "Hạt giống là Lời Chúa" đă được gieo vào mỗi người ngay lúc chúng ta mới được tạo dựng. Hạt giống đă được gieo vào đời sống của mỗi một chúng ta.

Lời Chúa luôn hiện hữu trong đời sống, trong thâm tâm của mỗi chúng ta. V́ chúng ta hiện hữu được, tồn tại được, sống được... là nhờ "hạt giống sinh động" đó đă tạo dựng nên chúng ta, nên vấn đề không phải là chúng ta có "nghe" Lời hằng sống đó hay không, mà vấn đề là chúng ta đă để cho hạt giống đó - chính là sự sống và đời sống của mỗi người chúng ta - sinh hoa kết quả nhiều hay ít? hay là bị chết ngạt? hay là bị "chim trời đến ăn mất"?

Đơn giản thế thôi ư? - Phải! rất đơn giản trong tâm tư nguyện ước, nhưng không giản đơn trong cuộc sống thực tế!

Thánh Phaolô đă chẳng kêu trời : "khốn khổ thân tôi! Ai có thể cứu tôi khỏi cái thân xác hư đốn này, v́ có điều tôi muốn làm, tôi lại không làm! Có việc tôi không nên làm, tôi lại làm!" đó sao?
Tuy nhiên, Ngài đă t́m được lối thoát : "Tạ Ơn Đức Giêsu Kitô, Đấng đă yêu thương tôi và đă phó nộp ḿnh v́ tôi; v́ thế tôi sống - không c̣n phải tôi nữa, mà chính là Đức Kitô sống trong tôi" (thư gởi giáo dân Galata, 2:19-20)

Để cho Đấng vừa là Tạo Hóa, vừa là Cứu Độ "sống trong tôi" th́ chắc chắn hạt giống sẽ sinh hoa kết quả chẳng những gấp trăm mà c̣n sinh hoa kết quả vô tận cho đến đời sống vĩnh cửu. Vấn đề là chúng ta có chịu "nghe" - cảm nhận - Lời hằng sống và chính là nguồn sống đích thực của mỗi một chúng ta hay không.

Muốn được như vậy, thiết tưởng mời Anh, Chị, Em và tôi, chúng ta giúp nhau, nhắc nhở nhau qua câu nói tuy rất đơn sơ nhưng chứa đựng cả một kho tàn khả dĩ làm cho hạt giống - Lời hằng sống - sinh sôi nẫy nở không ngừng : "Chúa Giêsu ngự trị ḷng ta! - Luôn luôn!"