Chúa Nhật XIV - mùa thường niên
"Hăy đến với Thầy, tầt cả những ai lao tâm lao lực, và Thầy sẽ ban cho được nghỉ ngơi" (Mt. 11:29)


"Hăy quẳng gánh lo đi!", cố học giả Nguyễn Hiến Lê đă đề tựa cho một trong những tác phẩm "học làm người" mà chẳn hẳn ít nhiều anh chị em chúng ta chưa quên.

Quả thật, trong nếp sống hằng ngày - nhất là tại xứ Mỹ và các nước văn minh kỹ nghệ Âu Châu - người ta hầu như chạy đua với thời gian. Chúng ta thường nghe than : "chà, nhanh quá vậy? - mới đó mà đă gần hết... năm!" Đơn vị đo lường không c̣n là chiều không gian : dài/rộng - xa/gần - mà là chiều thời gian : phút/giờ - ngày/tuần/tháng/năm.

Điều này chứng tỏ con người dồn hết tâm lực và thể lực chạy đua với cuộc sống vật chất : nào là bill điện nước, xe cộ, nhà cửa; nào là bill hằng tháng/hằng tuần cho con em Day Care, After-School, lớp giáo lư, lớp Việt ngữ, v.v...

Ai trong chúng ta mà đă không hơn một lần phập phồng lo âu sợ laid off - sợ mất job - khi nền kinh tế trồi sụt thất thường? Vẫn biết rằng mất job này th́ làm job khác tuy ít income hơn = có c̣n hơn không! Nhưng thiết tưởng "trời sinh voi - trời sinh cỏ" hoặc "que sera sera! - tới đâu th́ tới!!!" chỉ là một sự tự trấn an tạm thời trong cơn lo âu buồn khổ.

Lẽ tất nhiên, chúng ta không chỉ lo đầu tắt mặt tối cho cuộc sống vật chất hằng ngày, mà c̣n thêm nhiều gánh nặng tâm-sinh-lư - gánh lo tinh thần, những canh cánh chực đè xuống cuộc đời của chúng ta: gánh nặng "cơm lành canh ngọt" trong lối sống vợ chồng; gánh nặng "con hư tại mẹ - cháu hư tại bà" trong mối tương giao giáo dục con cái; gánh nặng "giàu nhờ bạn - sang nhờ vợ" trong mối tương giao bạn bè và xă hội.

Lắm lúc chúng ta đuối sức = lao tâm lao lực = những muốn buông xuôi; và điều dễ nhất - nếu nói được là thông dụng nhất - là chúng ta đổ lỗi cho... số mạng! Chúng ta đă chẳng từng nghe nói "số người này ... sướng thiệt! - số người kia sao mà... hên quá! - số ḿnh sao mà... hẩm hiu!" đó sao ?

Nói cho ngay, biết đổ lỗi cho... số mạng, là tiềm ẩn thừa nhận và hy vọng c̣n có một lối thoát. "Hăy quẳng gánh lo đi!" là một trong những lối thoát đó. Vấn đề là "làm thế nào ?" - "lối thoát đó đưa dẫn về đâu?".

Tôi gặp một trường hợp như sau :
Hai vợ chồng, tuy trầm trầm nổi nổi như tất cả mọi cuộc sống gia đ́nh khác, nhưng cũng đă vượt qua bao thăng trầm tự nhiên để an vui chung sống với nhau gần 20 năm nay.
Một hôm, người chồng tỏ thái độ bất thường và dần dà niềm an vui hạnh phúc gia đ́nh bị đe doạ trầm trọng.

Qua những lần nói chuyện riêng rẽ với từng người, tôi phải xác nhận rằng người chồng thật sự có thành tâm thiện chí muốn t́m một lối thoát "khả dĩ tái lập b́nh thường hoá nếp sống an vui của những năm trước". NHƯNG! Phải, một chữ NHƯNG đ̣i hỏi đương sự phải hướng lối thoát về đâu : cắt đứt hẳn mối liên hệ với người thứ ba đă bằng cách này hay cách khác ít nhiều đóng khung người chồng trong ṿng luẩn quẩn của việc "bắt cá hai tay". Ṿng luẩn quẩn này đă làm cho cả 3 người hao ṃn tâm lực và thể lực.

Làm sao để thoát ra khỏi ṿng luẩn quẩn đó? Không đơn giản như ḿnh tưởng đâu!

Tôi khuyên người chồng nên dành mỗi ngày một vài phút "living alone", ngồi trong một góc xó nào đó thật yên tĩnh = nơi nào có giá trị và động năng tâm linh cho bằng một góc xó của ngôi thánh đường? Cứ ngồi đó
- tâm tư trống rỗng : càng tốt - đầu óc rỗng tuếch : càng hay
- lơ đễnh nh́m ánh nến lập loè của nhà tạm, thả hồn theo nhịp điệu lập loè của ánh nến : tuyệt!

Chính trong lúc tâm trí ḿnh trống rỗng - đầu óc ḿnh rỗng tuếch - chính là lúc mà thực sự ḿnh "được nghỉ ngơi" (Mt. 11:29). Hôm nay, "được nghỉ ngơi" một vài phút, ngày mai "được nghỉ ngơi" thêm vài phút, rồi cứ thế "được nghỉ ngơi" nhiều hơn, lâu hơn... Và chính trong lúc "được nghỉ ngơi" đó mà động năng tâm linh giúp chúng ta "quẳng gánh lo đi!"

Kinh nghiệm sống của mỗi người trong chúng ta thừa biết "it's easy to sing, but not easy to do" (lời đức cố giáo hoàng John Paul II nói khi đám đông tín đồ hát chúc ngài sống đến 100 tuổi)
- "easy to do" tỉ lệ nghịch với bao nỗi lo âu, gánh nặng, lao tâm lao lực hằng chế ngự cuộc sống hằng ngày của chúng ta;

- nhưng "được nghỉ ngơi, th́ "easy to do" lại tỉ lệ thuận với sự trống vắng, rỗng tuếch của tâm trí ḿnh, v́ chính khi tâm trí ta trống rỗng = nghĩa là "quẳng hết gánh lo" cho Đấng có đủ quyền năng hoá giải mọi lo âu phiền muộn = chính là lúc động năng tâm linh của Đấng hằng yêu thương bao trùm và phủ lấp hết sự trống vắng đó.

CHÚA GIÊSU NGỰ TRỊ L̉NG TA! - LUÔN LUÔN!