Chúa Nhật XIII - mùa thường niên
"Ai mất mạng sống ḿnh v́ danh Thầy, sẽ t́m lại được mạng sống" (Mt. 10:38)


Trong bài suy niệm tuần trước, chúng ta đă thấy Đức Ki-tô độc tôn độc quyền = không chấp nhận một đối thủ thứ hai = trên mọi lănh vực của cuộc sống của một đời người.

Chỉ một ḿnh đức Ki-tô - phải, chỉ một ḿnh Người - chiếm ngự tâm hồn, thể xác, tâm tư, ước vọng của mỗi một con người.

Thậm chí đến sự sống-chết của anh, chị, em, tôi - dù là ở trần gian này hay trong thế giới ngày mai - cũng hoàn toàn tùy thuộc vào đức Ki-tô : "Anh chị em đừng sợ kẻ chỉ giết được thân xác mà không làm ǵ được đến linh hồn - anh chị em hăy biết sợ Đấng có toàn quyền trên thể xác lẫn linh hồn của anh chị em" (Mt. 10:28).

V́ quả thật chỉ có Đấng Tạo Hoá - chỉ có MỘT Đấng Tạo Hoá duy nhất trong Ba Ngôi - là Đấng dă tạo dựng nên muôn loài muôn vật, trên trời cao thẳm cũng như dưới ḷng biển sâu, trong đó có anh chị em và tôi.

Và đức Ki-tô cũng đă chỉ cho chúng ta con đường đi đến gặp Đấng toàn quyền đó - Chính bản thân đức Giêsu Ki-tô : "Ai tuyên xưng Thầy trước mặt người đời, Thầy sẽ tuyên xưng nó trước mặt Cha Thầy. Trái lại, ai chối bỏ Thầy trước mặt người đời th́ Thầy cũng sẽ chối bỏ nó trước mặt Cha Thầy" (Mt. 10:33).

Nếu chỉ "tuyên xưng Thầy" bằng môi bằng miệng, bằng lời nói suông... th́ dễ quá ! - Tiếng Việt ḿnh chẳng có câu "Lời nói chẳng mất tiền mua - Lựa lời mà nói cho vừa ḷng nhau!" đó sao?

Trong thực tế của cuộc sống, ai trong chúng ta cũng đă BIẾT, biết rất rơ, rơ đến độ đă hơn một lần anh chị em chúng ta c̣n răn dạy con em ḿnh nữa kia, là "lời nói chẳng mất tiền mua", nhưng thành thực mà nói, ai trong chúng ta cũng đă hơn một lần "phát ngôn bừa băi" làm như thể lời nói chẳng... free tí nào!!!

"Tuyên xưng Thầy" bằng lời nói, tuy dễ nhưng lắm lúc không phải dễ đâu! Trong các Ca Vịnh, chúng ta thường thấy đề cập đến những lắc léo của "lời nói" :
+ Miệng th́ chúc phúc cầu an
Mà ḷng nguyền rủa chứa chan những lời...
+ Miệng nói năng ngọt xớt
Ḷng chỉ muốn chiến tranh,
Lời trơn tru hơn mỡ
Mà bén nhọn như gươm...
(Ca Vịnh 54/55 câu 22)

Lẽ tất nhiên không ai trong chúng ta ưa thích lối "mật ngọt chết ruồi" đó - nói chi đức Ki-tô ?

Người không thể bằng ḷng với lối "tuyên xưng Thầy" bằng môi bằng mép kiểu đó được!

Bài Tin Mừng hôm nay là một sự thách đố sống chết đối với mỗi người chúng ta. Người đề ra sự thách đố này, chính là Đấng Tạo Dựng nên mỗi một chúng ta. Cuộc thách đố đó là :
1. con người vốn là tạo vật, và Đấng Tạo Hóa ra nó rất quí trọng thương yêu nó;
2. con người đơn phương khước từ t́nh yêu để lăng xả vào sự chết, đời đời xa nguồn sống của T́nh Yêu. Đấng Tạo Hóa ra nó vẫn một mực yêu thương nó, và v́ danh nghĩa T́nh Yêu đă thí nộp mạng sống ḿnh cho nó;
3. Đấng Tạo Hóa ra con người đă "mất mạng sống ḿnh v́ danh nghĩa T́nh Yêu" và đă mở đường cho con người "t́m lại sự sống";
4. Vậy: thách đố con người có dám - có muốn - "mất mạng sống ḿnh v́ danh Đấng Tạo Hóa đă làm gương" để "t́m lại được sự sống không"?

"Mất mạng sống ḿnh" nghĩa là sự sống hay hư nát v́ tội lỗi phải được đổi mới qua "phép thánh tẩy trong Máu Thánh đức Ki-tô" (bài đọc thứ hai, Roma 6:4). Sự đổi mới đạt đến mức toàn hảo khi chúng ta nói được, sống được như thánh Phaolô : "Tôi sống nhưng không phải tôi. Chính đức Ki-tô sống trong tôi" (Galata 2:19)

Sống như vậy mới thực sự là "tuyên xưng Thầy trước mặt người đời".

Có sống như vậy - nghĩa là để cho đức Ki-tô sống trong mỗi một chúng ta - không đ̣i hỏi những việc làm "vĩ đại", những công tŕnh to lớn, nhưng chỉ cần làm bất kỳ chuyện ǵ, dù là "cho một trong những kẻ bé mọn nhất một ly nước lạnh..." chúng ta làm v́ danh Thầy Chí Thánh là đức Ki-tô, và việc làm mà "tay trái không biết việc tay phải làm" đó có giá trị tuyệt đối trước mặt Cha trên trời, và Cha trên trời sẽ thưởng công xứng đáng cho chúng ta.

Đề nghị anh chị em và tôi, chúng ta cầu xin đức Ki-tô chiếm ngự cuộc sống của chúng ta, và mỗi ngày đọc/hát kinh "Lạy Cha" trong tâm t́nh đức Ki-tô nói với Cha trên trời. Thiết nghĩ đó là phương cách tốt nhất để mỗi người chúng ta ngày càng "mất mạng sống ḿnh v́ danh đức Ki-tô" và càng ngày đức Ki-tô càng thiết thực sống trong chúng ta = một bảo chứng của sự sống đời đời ngay ở trần thế này vậy.

CHÚA GIÊSU NGỰ TRỊ L̉NG TA! - LUÔN LUÔN!