Trận chiến đấu cuối cùng

Đêm hôm ấy trong Vườn Dầu vắng lặng,
Bóng trăng tà vừa chênh chếch ngọn cây,
Trên lá hoa, sương lóng lánh phủ đầy,
Người anh dũng lao ḿnh vào trận đấu.
Trận cuối cùng của cuộc đời chiến đấu,
Đă khai mào từ hoang địa Giuđê,
Trong chốn tĩnh tâm thanh vắng tứ bề,
Với kẻ địch mang tên "Thần cám dỗ".
Hắn tiến lại bên tai Người thỏ thẻ:
"Phải ông là con Thiên Chúa Tối Cao?
Hăy khiến đá trở nên bánh đi nào,
Đỡ đói bản thân, no ḷng nhân thế!
Có phải ông Đấng Thiên Sai kỳ vĩ
Ngàn đời Cựu Ước tha thiết ươc mơ,
Hăy tung chân nhảy xuống trước Đền thờ
Tỏ vinh quang cho người người tin phục!
Có phải ông là V́ Vua muôn vật,
Hăy khoác uy quyền thống trị mười phương!
Kíp mau sử dụng thần lực phi thường
Cứu nhân thế bằng phương cách trần thế!"
"Hỡi Satan, đă từ muôn thế hệ
Luôn rập ŕnh, nhằm cắn gót chân Ta,
Xéo cho mau, Tên cám dỗ ác tà!
Ta chỉ muốn theo lối đường Thiên Chúa!"
Nhưng Satan, kẻ thù muôn muôn thuở
Vẫn không ngừng lấp ló, đứng giật dây
Trên mọi bước đi truyền giáo của Người,
Từ sâu thẳm ngóc ngách ḷng nhân thế:
Bao phép lạ, ôi huy hoàng vô kể,
Mạc khải thần căn, ban bố t́nh thương,
Lại gợi ước mơ chính trị tầm thường
Giữa đám dân bao kiếp đời nô lệ!
Kỳ công Người, họ tung hô kể lể,
Người truyền buộc phải giấu kín, lặng yên.
No thỏa ḷng, họ mưu tính tôn vương,
Người phải rút lui vào nơi cô quạnh!
Rồi một hôm, họ tiến về Đền Thánh
Tung hô Người trong khúc hải hoàn ca.
"Không! Ta chỉ là vị Chúa hiền ḥa
Đến với muôn dân, trên lưng lừa khiêm tốn!"
Nhóm biệt phái, những kẻ thù hung hăn
Đ̣i dấu lạ minh chứng tự trời cao.
"Cho các ông, chẳng có dấu lạ nào,
Ngoài dấu Giona trong ḷng cá biển!"
Họ hàng xúm quanh người con vinh hiển:
"Thầy lang ơi! trước hăy cứu bản thân.
Bao việc phúc đức ban bố xa gần,
Nay hăy làm cho quê hương bản quán!"
Trước yêu sách, Người chỉ nghiêm mặt phán:
"Không ngôn sứ nào ưu đăi quê hương.
Đến thế gian, Ta chỉ cốt lên đường
Báo tin vui cho vũ hoàn, nhân loại!"
Đám môn đệ quanh Người luôn đ̣i hỏi:
"Xin Thầy kíp thống trị Israel,
Cho chúng con được chung hưởng uy quyền!"
Người chỉ hứa cho thông phần chén đắng.
Rồi một hôm, trên con đường cháy nắng,
Giữa cánh đồng, môn đệ đói tả tơi,
Mong Thầy mau ban bánh lạ cho rồi.
"Hăy đỡ ḷng bằng dăm ba hạt lúa!"
Gioan có lần cất lên lời nguyền rủa
Một thôn làng hất hủi chính Tôn Sư,
Xin được tung sấm sét xuống trả thù;
Người chỉ bảo "Thiếu tinh thần Thiên Chúa".
Đến lúc sắp bước vào đường thương khó,
Người tiên báo cho các môn đệ hay.
Thủ lănh Phêrô ủ mặt chau mày:
"Chẳng đời nào phải xảy ra như thế!"
Liền được nghe lời mắng trách thậm tệ:
"Hỡi Satan, xéo khỏi mặt Ta ngay!
Y tưởng ngươi là của thế gian này,
Chứ đâu phải phát xuất từ Thiên Chúa!"
Nhưng Satan, kẻ muôn đời không ngủ,
Quyết phen này nhập tâm trí Giuđa,
Mớm cho y một kế hoạch ác tà:
Dồn Người đến bước đường cùng nan giải.
Hắn dự định nộp Người cho Biệt phái
Muốn bắt Người để triệt hạ thủ tiêu.
Đến nước bí, Tôn Sư sẽ phải liều
Tự cứu ḿnh bằng cánh tay lưỡi kiếm.
Giờ hành động như thế là sẽ điểm:
Người sẽ nên lănh tụ của toàn dân,
Quy tụ bao nhóm nghĩa quân xa gần,
Quét sạch bóng quân thù ra ngoài cơi.
Và giờ đây, dưới trăng vàng le lói
Trong chính giờ đắc thắng của tối tăm,
Người lặng lẽ bước vô trận cuối cùng,
Đến đỉnh cao của cuộc đời chiến đấu.
Mưu thâm độc, tên phản Thầy che dấu,
Người biết sắp thực hiện lát nữa thôi:
Đặt Người trước những sự việc đă rồi,
Để phải chọn một con đường giải quyết.
Trước mắt Người cũng hiện lên rơ nét
Bao khổ h́nh sẽ ập xuống ngày mai:
Những ngọn roi quất vun vút tơi bời,
Cơn hấp hối rợn rùng trên khổ giá
Niềm tủi nhục không bút nào mô tả,
Nỗi bàng hoàng gây cho lũ muôn sinh,
Và chấm dứt là tất cả công tŕnh
Sẽ vùi chôn trong nấm mồ oan nghiệt.
Đáng sợ nhất: sự kinh hồn gớm ghiếc
Của ngàn muôn tội lỗi nơi nhân trần,
Mà Người chỉ xóa được bằng hy sinh,
Bằng chấp nhận chết đắng cay ô nhục.
Và Satan đổ giọng trầm thôi thúc:
"Sao không dùng quyền lực đă được ban
Để thực thi sứ mạng cứu vũ hoàn
Bằng của cải, vinh quang và quyền lực,
Là những thứ con người đời mong được,
Là phương sách các vua chúa trần ai,
Tự cổ chí kim vẫn sử dụng hoài.
Cớ sao lại một ḿnh đi đường ngược?"
Cuộc chiến đấu ôi vô cùng ác liệt,
Chén đắng đầy đâu dễ cạn một hơi
Nhưng tâm tư ḷng dạ đă quyết rồi:
Phải đi đến tận cuối đường chiến đấu.
Người chiến sĩ, thân đẫm mồ hôi máu,
Tự nộp ḿnh cho kẻ địch bủa vây,
C̣n cất cao giọng quở mắng la rầy
Người môn đệ chí t́nh mưu giải thoát,
Giữ lặng yên trước mọi điều phỉ báng,
Lời khiêu khích, chuyện vu cáo trái tai.
Không rên than trước roi vọt tơi bời
Tựa chiên hiền trước lưỡi dao đồ tể.
Nhưng trước lời thách thức của Thượng tế:
"Phải ông là con Thiên Chúa toàn năng?"
Mà câu đáp sẽ giải quyết trăm phần
Số phận bản thân, Người rằng: "Phải!"
Trước khi lên thập giá, đă từ chối
Chén mật đắng, cái liều thuốc giảm đau.
Chút dấm chua chẳng muốn uống chút nào
Kẻo kết thúc nhanh khổ h́nh thập giá.
Không hờn căm những địch thù hể hả,
Một chỉ cầu Thiên Chúa thứ tha thôi.
Phút cô đơn mà chẳng chút đoái hoài
Đến thân ḿnh, một chỉ lo người khác.
Và trên đỉnh đau thương đầy ác liệt
Satan cùng cả một khối đồng minh,
Kêu như thét: "Hăy tự cứu lấy ḿnh,
Dùng quyền năng xuống khỏi đài thập giá!
Cớ sao để thân ḿnh rách tơi tả?
Trơ mặt dày chịu sỉ nhục thế sao?
Hỏi Thiên Chúa có thương xót không nào?
Chỉ muôn đời mang hai tiếng ỏdại dột!ơ"
Đ̣n tấn công ôi vô cùng tàn độc,
Nhưng hồn này quyết phó trọn tay Cha,
Dẫu đôi mắt đă máu lệ nhạt nḥa,
V́ này con đă hoàn tất mọi sự!
Phải! Chính Người đă hoàn tất mọi sự,
Đă hoàn tất trong cuộc chiến gian truân
Chống thế gian, chống với bản thân ḿnh,
Chống Satan dưới muôn h́nh muôn mặt.
Chiến lược Người: phá thành tŕ quân địch,
Luôn kiên cường vượt thoát khỏi ṿng vây,
Cái ṿng lẫn quẩn, ghê gớm xưa nay,
Là ham muốn lợi danh và quyền lực.
Chiến thuật Người là khiêm cung rất mực,
Sống đơn nghèo và vâng phục thẳm sâu.
Giữ khiết trinh, khinh mọi thứ sang giàu,
Từng giây phút chọn con đường gian khổ.
Người là cả một tinh thần từ bỏ,
Luôn kêu mời nhân loại sống t́nh thương,
Không chạy theo bao khát vọng tầm thường,
Không hấp dẫn bằng vinh quang ngời sáng.Cuộc chiến đấu Người vẫn c̣n tiếp diễn
Mỗi một ngày trong tất cả Nhiệm Thân,
Nơi mỗi chi thể, nơi mỗi thành phần,
Cho tới lúc đạt kiện toàn viên măn.
Và bí quyết của diệu kỳ chiến thắng
Là học Người trong mỗi cuộc tiến công,
Không băn khoăn, không e ngại nản ḷng
Bởi với Người, trong Người, ta chiến thắng!
Và thành quả cao vời của chiến thắng
Cho con người, là mang lại tự do,
Giật đứt tung sợi dây trói khổng lồ
Là bản năng hằn sâu trong xác thịt.
Người đă phá tan ngục tù cơi chết,
Khai mở suối nguồn sự sống thần linh,
Ban hạnh phúc toàn măn chốn Thiên đ́nh,
Là muôn đời mến yêu trong Thiên Chúa.
Muôn tội khiên chính Người đă tẩy rửa,
Đă đền bù cho tất cả thế nhân,
Khôi phục hết nét xinh đẹp tuyệt trần
Đă đánh mất trong Địa đàng nguyên thủy.
Và trên đầu đội ṿng hoa nguyệt quế
Người bước vào chốn vĩnh cữu vinh quang,
Nên Chúa tể cả thế giới vũ hoàn,
Làm thủ lănh cả Thân Ḿnh mầu nhiệm.

cay-dau.jpg (26220 bytes)

Nỗi ḷng tên phản bội


Hắn đứng giữa đám đông, đầy kinh ngạc,
Nh́n cảnh diệu kỳ có một không hai:
Ông Giêsu ấy chỉ phán một lời,
Cơn bệnh hiểm nghèo kia liền tan biến.
Hắn đă hơn một lần chứng kiến
Người đui mù được trả lại thị quan
Kẻ bại liệt lại đi đứng dễ dàng,
Lắm người đă chết đội mồ sống dậy.
Có một lần, cùng đám đông phấn khởi,
Hắn tha hồ tham dự đến no say
Bữa tiệc lạ Người khoản đăi thết bày,
Trên thảm cỏ, một chiều xuân êm ả.
Ngôn từ Người cũng muôn phần kỳ lạ:
Thu phục hồn, xuyên thấu tận tâm can
Đám thính giả đang sửng sốt, bàng hoàng.
Quả là một nhà lănh đạo quần chúng!
Mang trong ḿnh niềm tủi đau mất nước,
Nỗi nhục đời nô lệ với nhân dân,
Hắn đă nuôi bao ư định hào hùng
Quét sạch bóng xâm lăng đáng nguyền rủa.
Hắn từ lâu mơ hoài một chân chúa
Đủ tài đức để thu phục nhân tâm,
Một lănh tụ có uy tín cỡ tầm,
Này đây hắn đă gặp người mơ ước.
Bất ngờ thay, Người đă đi bước trước,
Đă thân hành mời gọi hắn đi theo,
Khiến hắn một phen sửng sốt nghẹn ngào,
Và phấn chấn trước tiền đồ rực rỡ
Nhưng niềm vui đă trở thành bỡ ngỡ:
Lời dạy Người có nói đến đấu tranh
Nhưng đấu tranh với chính bản thân ḿnh,
Với quỷ ma, với trần đời đen tối.
Sự giải phóng Người cũng luôn kêu gọi,
Nhưng giải phóng khỏi tội lỗi tiền khiên,
Khỏi bản năng như những mối xích xiềng
Trói con người trong ngục tù ích kỷ.
Người nói đến uy quyền và cai trị,
Nhưng uy quyền để thể hiện t́nh thương
Cai trị là phục vụ trong khiêm nhường:
Ai thủ lănh phải trở thành tôi bé.
Người thiết lập một vương quốc mới mẻ
Mà có dành riêng dân tộc nào đâu,
Nhưng quy tụ hết mọi kẻ nghèo giàu,
Mọi văn hóa, màu da và ngôn ngữ.
Mặc dầu thế, hắn vẫn hằng ấp ủ
ư định kéo Người chuyển đổi hướng đi.
Đồng minh hắn vả lại chẳng thiếu ǵ:
Nào ma quỷ, địch thù, nào quần chúng,
Nào môn sinh, nào họ hàng thân thuộc
Ngày lại ngày cứ mải miết tấn công,
Thúc đẩy Người tận dụng hết khả năng
Để cứu thế bằng vinh quang quyền lực.
Bực ḿnh thay, Người vẫn cứ một mực
Sống khiêm nhường giữa tột đỉnh vinh quang;
Giúp tứ phương mà vẫn sống nghèo nàn;
Tránh lũ đông tôn ḿnh làm vương đế.
Và một điều c̣n lạ lùng hơn thế:
Người tiên báo sẽ gánh lấy đau thương,
Bị phản trắc, chịu sỉ nhục thẹn thuồng,
Và kết thúc cuộc đời trên khổ giá!
Nhưng đă trễ, bao việc Người kỳ lạ
Đă thổi bùng niềm phấn khởi cuồng điên,
Khơi dậy mộng phục quốc khắp mọi miền,
Cuộc cách mạng chỉ chờ ngày bùng nổ.
Và giờ đây, hắn âm thầm mừng rỡ
Nghe thấy Người quyết định đến thánh đô,
Dự lễ vượt qua với các môn đồ.
Giờ hành động thế là bắt đầu điểm.
Phép mầu cứu Lazarô khỏi huyệt
Khiến dân t́nh càng rúng động xôn xao.
Họ trẩy đi như thác lũ tuôn trào,
Tung hô Người hôm tiến vào đền thánh.
Nhưng chờ măi, chẳng thấy Người động tĩnh
Trong lúc từng tốp khởi nghĩa vũ trang
Đă trà trộn vào đám khách hành hương,
Chờ đến lễ sẽ nhất tề nổi dậy.
Hắn vạch ra kế hoạch chưa từng thấy,
Theo xúi dục bày vẽ của Satan
Kẻ luôn kéo Cứu Chúa vào con đường
Cứu trần gian bằng vinh quang quyền lực.
Hắn dự tính sẽ bắt Người đem nộp
Cho Biệt phái, những địch thủ hung tàn
Vốn căm thù Người đến tận tủy xương,
Muốn triệt Người cho thỏa ḷng ghen ghét.
Họ sẽ xin chính quyền cho Người án chết,
Khiến Người sẽ phải quyết liệt ra tay,
Cứu bản thân khỏi mối nguy hiểm này
Rồi kéo theo cả dây chuyền nổi loạn.
Để đề pḥng Biệt phái đâm nghi hoặc
Cái mưu đồ quá động địa kinh thiên,
Hắn giả cách làm ra vẻ hám tiền,
Đem bán Thầy lấy ba mươi đồng bạc.
Và này đây, đă đến giờ vào việc:
Người đang ở trong vườn tối âm u,
Cạnh ngay bên chỉ một nhúm môn đồ,
Kế hoạch sẽ khởi đầu cách êm thấm!
Mà thật thế, sau cái hôn bội phản,
Bọn bắt Người đă mau lẹ ra tay.
Hắn cũng rút lui, hớn hở mặt mày,
Và đắc chí dơi theo đà tiến triển.
Nhưng nỗi vui đă từ từ tan biến
Khi nghe Người quá nhẫn nhục "buông xuôi":
Trước vu oan chẳng đáp lại một lời,
Trước bạo hành, không cử chỉ phản kháng.
Đón nghe ṭa Do Thái tuyên cáo trạng,
Nhận phán quyết của tổng trấn Rôma,
Đưa lưng vác thập giá, chẳng nề hà,
Chịu đóng đinh không một lời than thở.
Thấy kế hoạch đă đến hồi đổ vỡ,
Hắn kinh hoàng chen vào giữa đám đông,
Đang đứng bên thập giá, dưới nắng hồng,
Khiêu khích Người trong phút giây cùng tận.
Mặc ḥ hét, Người vẫn cứ thinh lặng,
Chịu căng thây, chẳng xuống khỏi h́nh đài,
Nếm cực h́nh, sĩ nhục đến hết hơi,
Để hoàn tất kế hoạch riêng trù định.
Và kế hoạch hắn từ lâu mưu tính
Cũng tan tành theo sấm chớp cuồng điên.
Tương lai hắn mường tượng bỗng tối đen
Như bầu trời bao phủ đồi thập giá.
Ḷng phẫn uất, hận ḿnh đến khôn tả,
Thấy máu người vô tội đă đổ oan,
Bởi tan mây cả một giấc mộng vàng,
Hắn kết đời trong ṿng dây oan nghiệt.
Hắn đâu hiểu sứ mạng Người đích thật
Là giải phóng cả thế giới vũ hoàn,
Cả giống ṇi vĩ đại của Ađam,
Chứ phải đâu, riêng ǵ tộc Do Thái.
Và kẻ thù cần diệt đâu có phải
Là con người, là kẻ khác quanh ta,
Nhưng là tội lỗi, là chính thần tà,
Là bản thân hám lợi danh, quyền lực.
Và phương thế để triệt tiêu thù địch
Đâu phải là bạo lực hoặc chiến tranh,
Nhưng quyết đấu với chính bản thân ḿnh,
Vạch trần ḷng ích kỷ dối trá.
Trước oán thù, lấy t́nh thương đáp trả,
Chốn tranh chấp, chỉ đem đến ḥa b́nh,
Trước lăng nhục, biết tha thứ lặng thinh,
Đem chân lư chiếu soi nơi lầm lạc.
Và đỉnh cao là hiến ḿnh tử nạn
Để kêu mời kẻ ác xóa bất công,
Khêu gợi lên từ tận đáy tâm hồn
Của nhân thế niềm yêu chân thiện mỹ.
Người đă chết để chứng minh chân lư:
"Không ai yêu bằng kẻ hiến mạng ḿnh
Cho những kẻ ḿnh quư mến, thiết thân"
Ôi! đ̣i hỏi của t́nh yêu đích thực!
Người đă chết để giải ḥa tạo vật,
Để đền bù cho hết thảy thế nhân,
Quy tụ tất cả thành một Thân ḿnh,
Đem nhân loài về lại với Thiên Chúa.


Lm. Phan Văn Lợi