Ḿnh và Máu Thánh Chúa Giêsu
"Thầy nói thật với anh chị em, ai ăn Thịt và uống Máu Thầy th́ có sự sống đời đời,
và Thầy sẽ cho nó sống lại ngày sau hết" (Gioan 6:54)


Trong trại tù "Cho Ăn Ít Tại Anh Ô Kê 3 [năm]" (CẢI TẠO K3), tôi gặp lại người bạn học cùng lớp 6, hơn 20 năm về trước.

Anh thuộc diện "tŕnh diện", trung úy phi công máy bay "lên thẳng" thời trước 75, c̣n tôi th́ thuộc diện "tù chính trị". Tuy không ở cùng đội nhưng cùng trại, nên thỉnh thoảng chúng tôi có dịp gặp nhau chuyện tṛ vui vẽ, nhắc lại nào là ông Frère "Tây Kim Long" (Frère Salvator) dạy pháp văn chuyên cầm cây roi dài chỉ nhắp nhắp trên không trung mỗi khi lớp ồn ào chứ chưa bao giờ đánh học tṛ; nào là chuyện anh "Pa-tí-xệ" vui tính và thương người, học tṛ ăn quỵt dài dài; nào là ông Chương gác cổng, tuy gù lưng, nhưng biểu diễn vơ B́nh Định... một cây, nhảy phóc lên đứng trên thành cổng sắt của trường B́nh Linh để hù mấy tên học tṛ ba bứa, v.v...

Lâu lâu, khi được "thăm nuôi" - chừng hai/ba tháng một lần, tôi đem đến cho anh vài tán "thoọng" (đường tán) hoặc dăm ba muỗn mở rán, hoặc vài con tôm khô để gọi là chia sẻ. Nghe đâu anh bị vợ gài số dze, đi lấy chồng khác, bỏ mặc anh trong tù để hưởng trọn vẹn hơn "chính sách khoan hồng của bác và đảng!"

Một ngày Chúa Nhật tăng gia sản xuất theo chính sách cố hữu "làm ngày không đủ tranh thủ làm đêm", sau giờ "lao động là vinh quang", tôi ghé thăm anh. Thấy tôi, anh có vẽ lúng túng khác thường, tay đang cầm lon gô vừa nấu món ăn ǵ ǵ đó.

Tôi chào hỏi :
- chà! hôm nay có món ǵ đặc biệt đải tôi phải không?
Tôi chợt giật ḿnh thấy anh rươm rướm nước mắt, buồn buồn tủi tủi. Th́ ra, trong lon gô anh vừa nấu xong toàn là những cọng cỏ non... Anh th́ thào :
- đói quá đâm túng quẩn...
rồi bật khóc đắng cay chua xót cho kiếp người... tù.

***

Ai trong chúng ta cũng quá thừa biết vấn đề "nhân măn" trong xă hội loài người hôm nay. Câu chuyện nêu trên chỉ phản ảnh một phần rất rất nhỏ của hàng triệu triệu vụ đói, khát - chết đói chết khát - xảy ra nhan nhản hầu như hàng ngày trong thế giới loài người cũng như sinh động vật khác hôm qua, hôm nay và ngày mai...

Tuy nhiên, suy ngắm lại đời sống ở trần gian của đức Giêsu, có một điều đáng anh chị em chúng ta lưu tâm : đức Giêsu khởi công thực hiện chương tŕnh cứu độ loài người bằng sự "đói" (Mat. 4:1-11), phản ánh toàn bộ sự khao khát tự nhiên của con người ở trần thế : đói bụng - đói danh vọng - đói sự giàu sang phú quí vật chất (xin xem lại bài suy niệm Chúa Nhật I - mùa chay).

+ Đói bụng : "người ta sống không duy bởi bánh..." = đức Giêsu không phủ nhận nhu cầu ăn uống vật chất: "không duy bởi bánh", nhưng muốn nhắc nhở loài người cứu cánh cuối cùng của một kiếp người không phải là ở trần gian vật chất này, mà là sự sống đời đời linh thiêng và trường cửu.
+ Đói danh vọng : "ngươi chớ thử thách Chúa là Thiên Chúa ngươi" = đức Giêsu nhắc nhở cho loài người biết chân tính đích thực của loài người là tạo vật của Thiên Chúa, hoàn toàn lệ thuộc vào Thiên Chúa, chớ huênh hoang tự đắc tự cho ḿnh có quyền năng danh vọng và tự nghĩ rằng tôi tớ - tạo vật - ngang hàng hoặc cao hơn ông Chủ - Đấng Tạo Hóa.
+ Đói sự giàu sang phú quí : "ngươi hăy và phải thờ lạy một ḿnh Thiên Chúa là Chúa ngươi" = đức Giêsu một lần nữa mạnh tiếng xác nhận cho loài người biết thân phận tạo vật của ḿnh, và muôn loài muôn vật trên trời dưới đất và ngoài biển khơi đều thuộc về Thiên Chúa, của Thiên Chúa, do chính Thiên Chúa tạo dựng - v́ thế tất cả mọi sự, kể cả con người, phải tôn thờ kính yêu Đấng Tạo Hóa và chỉ thờ lạy một ḿnh Người mà thôi.

Vậy th́ ngoài của ăn vật chất, danh vọng trần thế, sang giàu phú quí - vốn tan biến sau khi chúng ta cũng tan biến khỏi trần gian này, mà anh chị em chúng ta "thấy" được, "nghe" được, "cảm" được... bằng đôi mắt xác thịt, bằng sự kiêu hănh của trí óc, bằng sự tự măn của con tim, c̣n có thức ăn nào, danh vọng nào, phú quí nào, đảm bảo cho sự sống trường cửu mai sau?

Đức Giêsu Kitô - vốn là Ngôi Lời của Thiên Chúa mặc xác phàm và đến ở-với-chúng-ta, đă cho chúng ta câu trả lời: Người đă để lại cho anh chị em chúng ta Bánh Ban Sự Sống Đời Đời là chính Ḿnh Máu Thánh của Người.

Vấn đề là anh chị em và tôi có nhận thức được nhu cầu "đói th́ ăn" hay không.

Lẽ tất nhiên không phải chỉ "đói" của ăn vật chất - thiết tưởng không cần nói đến của ăn vật chất, v́ ai trong chúng ta mà đă không hơn một lần "cạo nồi lục bếp" hoặc không ít lần ẩu đả v́ miếng cơm manh áo vật chất cho đời sống chóng qua của ḿnh ở trần gian này ? - mà là "đói" của ăn đem lại sự sống trường cửu : "Ai ăn Thịt và uống Máu Thầy th́ có sự sống đời đời!"

CHÚA GIÊSU NGỰ TRỊ L̉NG TA! - LUÔN LUÔN!