Chúa Nhật VII - mùa Phục Sinh
ngh́n trùng xa cách... Người đă đi rồi!...


Trại tị nạn Palawan, 1984.
Thanh và Tân là 2 bạn tương đối khá thân, quen nhau trong trại tị nạn.
Một ngày như... mọi ngày, khoảng 9 giờ sáng. Không hẹn mà ḥ, cả Thanh và Tân xách mỗi người 2 thùng chạy thật nhanh đến ṿi nước, với hy vọng là người đầu tiên hứng nước - khỏi mất công xếp hàng đợi chờ. Có lẽ cả hai đều chỉ nhắm thẳng ṿi nước nên không để ư đến nhau. Đến gần ṿi nước, v́ ai cũng muốn là người đầu tiên, nên đă chạm nhau té ngă khá nặng.
- th́ ra là mày!!! cả hai cùng hậm hực chưởi rủa nhau một lượt.
Cơn đau té ngă làm cả hai quên bẵng đi rằng ḿnh từng là bạn, dù không phải bạn rất thân, nhưng cũng là bạn. Thế rồi màn ẩu đả diễn ra. Thuận tay, Thanh vơ một khúc gổ bên cạnh bủa xuống đầu Tân = máy chảy thành ṿi... Ban An Ninh trại tị nạn đem Tân vào pḥng cấp cứu, nhốt Thanh vào "chuồng khỉ" đợi giờ thẩm tra.

10 giờ sáng, tiếng thánh thót trên loa loan báo tin mừng : "Đồng bào có tên sau đây chuẩn bị hành lư, ra phi trường đi Manila, chuyến bay lúc 11 giờ 30 sáng..." Ai đă từng ở trong trại tị nạn Palawan hoặc bắt kỳ trại tị nạn nào ở Đông Nam Á, cũng đă thấm hiểu bầu không khí nôn nao mong chờ được xướng ngôn viên đọc tên ḿnh. Trong danh sách lần này, có tên... Thanh Nguyen Vu = đích thị là hắn chứ không ai khác nữa!
Thanh nhảy đứng lên reo ḥ vui sướng, dù đang bị nhốt trong "chuồng khỉ". Tiếng reo ḥ không lâu, chợt biến mất: Thanh thoáng nhận ra h́nh ảnh của Tân đang ôm đầu máu. Hối hận.

Nhưng ḱa! Tân, phải chính Tân mang đầu băng bó cùng đi với Ban An Ninh đến "chuồng khỉ", miệng cười toe toét lên tiếng :
- Thanh! mày được đi Manila rồi ḱa!
Thật hay mơ? - Thanh dụi mắt. Tiếng lét két mở cửa "chuồng khỉ" cho Thanh biết là sự thật. Tân vẫn tươi cười, càng làm Thanh bồn chồn xúc động. Có thể vậy sao? Nhưng niềm vui được đi Manila chuẩn bị đi Mỹ trấn áp mọi sự. Tân ôm chồm lấy Thanh, miệng cười nói : "Mày hên thiệt !"

Tiếng rỉ rả như hờn hờn tủi tủi, như luyến tiếc nhớ nhung của bài hát "Ngh́n Trùng xa cách... người đă đi rồi!..." bùi ngùi rên rỉ trên ống loa do Ban Thông Tin trại Palawan phát ra.
Tại phi trường Princesa City, trước khi chia tay lên máy bay đi Manila, Thanh và Tân lại rưng rưng nước mắt ôm lấy nhau...
- chúc mày lên đường b́nh an!
- chúc mày may mắn sớm lên đường đi dịnh cư...

Những người thiện nguyện Mỹ, Pháp, Úc, Anh, v.v... ngơ ngác nh́n nhau - họ không tưởng tượng nỗi mới cách đây hơn 1 tiếng đồng hồ, 2 người này ẩu đả nhau đẩm máu, bây giờ lại ôm nhau ... đẩm nước mắt yêu thương!

***

Tin Mừng hôm nay, Chúa Nhật VII mùa Phục Sinh, nói lên tâm t́nh của một Người vừa là Thầy, vừa là Bạn, vừa là Anh - nghĩa là một Người đón nhận tất cả môn đồ, "chiên con chiên mẹ", anh chị em bạn hữu thân thiết nhất hay không thân thiết, ngay cả thù địch, "thế gian"... - dâng lên "Cha của tất cả mọi loài sinh động vật" lời nguyện cầu chân t́nh cảm mến, pha lẫn ít nhiều tâm tư ngậm ngùi... chia tay = "Thầy về cùng Cha", "Thầy không để anh chị em mồ côi", "Thầy ở đâu anh chị em cũng ở đó", "Thầy ở với anh chị em mọi ngày cho đến tận thế", v.v....

Chúng ta đă ít nhiều cảm nhận được sự hiện diện - chẳng những chỉ hiện diện "cho có mặt", mà là sức sống, sự sống, của đức Ki-tô trong, với, và cho mỗi người chúng ta.

Chúng ta cũng đă hơn một lần cảm nghiệm được tâm t́nh vui - buồn - xung đột - làm ḥa - ngậm ngùi, nghĩa là tất cả những ái ố hỉ nộ của hai anh bạn tại trại tị nạn Palawan.

Lắm lúc chúng ta tưởng rằng chỉ có sự mâu thuẩn, đụng chạm, xung đột rồi làm ḥa, gặp nhau rồi phân ly... khi mỗi người chúng ta trực diện với một đối tượng ngoài bản thân của chính ḿnh, nhưng thật ra, sự xung đột rồi làm ḥa, phân ly rồi họp mặt - họp mặt rồi chia tay... xảy ra trong chính hữu thể của mỗi một chúng ta. Anh Thanh và Tân trong câu chuyện trên không ai khác chính là con người với bản năng tự tại của mỗi một chúng ta và Con Người tiềm ẩn sống động, sống trong, sống với, sống cho chúng ta ngay trong bản ngă của chính mỗi người chúng ta : lương tâm = Con Người - dù mỗi một chúng ta nhận biết hay không - đó chính là "Đấng đă tạo dựng, yêu thương" mỗi một chúng ta, những muốn "Thầy ở đâu anh chị em cũng ở đó".

Kinh nghiệm sống của anh chị em ḿnh cho thấy, lắm lúc anh chị em ḿnh cảm thấy con mắt lương tâm âu yếm nh́n ḿnh và ḿnh vui sướng trọn vẹn, nhưng cũng lắm lúc con mắt lương tâm nh́n ḿnh như bùi ngùi xót xa luyến tiếc, như ngh́n trùng xa cách, người đă đi rồi... và không nhiều th́ ít ḿnh cũng cảm thấy xót xa bùi ngùi hối hận = "Lưới Trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt !"

Vấn đề là anh chị em ḿnh muốn vui sống dưới con mắt yêu thương, âu yếm của lương tâm hay cứ khư khư chọn cái nh́n đầy u buồn trách móc ?

CHÚA GIÊSU NGỰ TRỊ L̉NG TA! - LUÔN LUÔN !