Chúa Nhật V - Mùa Phục Sinh
"Ai thấy Thầy, là thấy Cha Thầy... Thầy và Cha Thầy là một" (Gioan 14:10-12)

Năm 1984, chân ướt chân ráo đến "tị nạn" ở Paris, tôi được các Frères đón tiếp nồng hậu, cho ở một căn pḥng gần... garage. So với thời gian gần 3 năm lang thang lưu lạc nay đây mai đó trên con thuyền... "t́m đường cứu nước" ở Việt Nam th́ quả là một dinh thự, nói chi so với "giường sàn 0.3x2 mét ở trại tù!

Mấy ngày đầu c̣n chưa ổn định giấc ngủ và tâm tư, các Frères để tôi ở nhà... dưỡng sức. Một hôm, nghe tiếng chuông gọi cửa, tôi thấy một bà già - ước chừng trên dưới 60 - cùng đi với một cô trẻ khoảng 18-19 = "chắc là 2 mẹ con", tôi thoáng nghĩ. Th́ ra 2 môn đồ thuộc giáo phái "Témoins de Yaweh", tay trịnh trọng cầm cuốn Kinh Thánh to tướng, ngơ ư muốn "nói chuyện". Thoạt tiên, tôi muốn từ chối v́ người nhà đi khỏi, chỉ có ḿnh tôi mới đến. Tiếng Pháp th́ tôi nói tôi hiểu, họ nói họ hiểu. Nhưng bà già giơ giơ cuốn Kinh Thánh trước mặt tôi, thuyết phục : "Rất có lợi cho anh!"

Thú thật lúc đó tôi chưa biết "Témoins de Yaweh" là ǵ, cộng thêm ṭ ṃ và muốn được "pratiquer parler francais (!)" nên vui vẻ mời vào pḥng khách. Chủ khách vừa an toạ, bà già nhập ngay vào vấn đề : nào là Thiên Chúa tạo dựng muôn loài, nào là Thân Khí tái tạo... Bà vừa diễn giải Kinh Thánh vừa t́m điển cứ (référence) trong cuốn Kinh Thánh. Nói đến đoạn Thần Khí tái tạo, bà đang c̣n t́m điển cứ, th́ tôi nói ngay : "Ezéchiel, chương 36-37..."

Bà già nh́n tôi lộ vẻ ngạc nhiên, và ngưng diễn giải Kinh Thánh... Nh́n quanh pḥng: trên tường treo thánh giá và dưới thánh giá treo h́nh thánh LaSan - bên cạnh pḥng khách là nhà nguyện có đèn chầu leo loét... Bà đổi giọng ngay :
- H́nh "người đó"ù là ai ?
- Thánh LaSan, đấng sáng lập ḍng chuyên lo việc giáo dục giới trẻ - là quan thầy các nhà giáo...
- Ồ... Rồi bà nh́n tôi có vẽ soi mói.

Bỗng bà đứng dậy, đến vén màn nh́n vào pḥng nguyện, lắc đầu thở dài, trở về chỗ ngồi rồi hỏi tôi :
- Anh nghĩ sao? Một người tin vào Thiên Chúa, mà c̣n cúi đầu thờ lạy một khúc gỗ, một cục đất, một mảnh giấy???
Thái độ của bà đă làm tôi nổi giận không ít, nhưng cố nén, tôi b́nh tĩnh hỏi lại:
- Xin lỗi, bà đă... lập gia đ́nh chưa ?
Cả bà già lẫn cô gái trố mắt nh́n tôi - không biết họ nghĩ ǵ ?
Thoáng một lúc, bà trả lời :
- Đâu có ăn nhập ǵ với câu hỏi của tôi đâu!
- Có chứ ! - tôi cương quyết đáp.
- Có, tôi đă lập gia đ́nh, nhưng cô này th́ chưa!... Rồi sao ?
Miệng th́ tôi trả lời bà già, mắt th́ tôi nh́n cô gái... mĩm cười, đoán xem phản ứng :
- Vậy chứ ngày đám cưới, bà có chụp h́nh chụp ảnh lưu niệm với chồng bà không? Chắc hẳn là có - tôi nói tiếp, sợ bà già cắt ngang. Bây giờ tôi không biết chồng bà c̣n hay mất, nhưng chắc chắn một điều là bà c̣n giữ cuốn album lưu niệm ngày cưới... Và cũng chắc chắn là lâu lâu bà đem album ra xem lại, không chừng tay vuốt ve những tấm h́nh có gương mặt của chồng bà... và không chừng đă có lần bà hôn những tấm h́nh đó mà ḷng trí tưởng tượng đến người chồng thương yêu... Th́ cũng chỉ là những mảnh giấy chứ có phải là... chồng bà đâu ?...

Cả bà già lẫn cô gái đứng phắt dậy ra khỏi nhà không một tiếng "au revoir!!!"

***

Bài Tin Mừng hôm nay được xem như "Lời Trối" của đức Giêsu Ki-tô trước khi Người "hoàn tất sứ mạng" Chúa Cha giao phó ở trần gian này.
"Thầy không c̣n ở với anh chị em [trong thân xác ở trần gian này]..."
"Thầy về cùng Cha Thầy và cũng là Cha của anh chị em..."
"... Thầy ở đâu, anh chị em cũng ở đó... Thầy ở trong anh chị em và anh chị em ở trong Thầy..."

Một dấu hiệu - c̣n mạnh gấp ngàn triệu lần hơn là dấu hiệu, v́ đó là sự thật = một bí tích - để nhắc nhở cho anh chị em chúng ḿnh biết thân xác phàm phu tục tử - nếu nói được là phàm phu tục tử, nghĩa là vật chất, hữu h́nh của đức Giêsu ở trần gian - không c̣n hữu h́nh vật chất nữa, mà là vô h́nh linh thiêng, vẫn ở giữa trần gian, ở với loài người = chẳng những ở giữa và ở với loài người mà ở trong, ở cho, ở v́ mỗi người chúng ta : "...Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, rồi nói : 'này là Ḿnh Thầy, anh chị em hăy cầm lấy mà ăn... Anh Chị Em hăy làm việc này để nhớ đến Thầy' " (Luca 22:19).

Dưới cặp mắt xác thịt, cặp mặt phàm phu tục tử của chúng ta, mà chúng ta c̣n "thấy" những h́nh ảnh, những ǵ là siêu vật chất, những t́nh cảm mến thương luyến tiếc, v.v... qua một bức tượng bằng gỗ bằng đá, qua một mảnh giấy ít nhiều phai mờ với thời gian - phương chi dưới cặp mắt của t́nh cảm yêu thương, của ḷng mộ mến, của đức tin? Chắc hẳn rằng ai trong chúng ta cũng trân trọng bảo toàn bằng lái xe, giấy an sinh xă hội, mảnh bằng này chứng nhận kia, v.v... và c̣n trang trọng treo tường xem như là rất quí giá - ít nhiều với tâm tưởng "phô trương, khoe khoang" - mà quên bẵng đi rằng, mảnh bằng này giấy chứng nhận nọ là hoàn toàn do xă hội loài người ban tặng, và không hơn không kém, chỉ là những mảnh giấy hoặc khúc gỗ, miếng ch́, đồng, bạc hay vàng... Chúng ta không tôn thờ bức tượng làm bằng đá bằng gỗ, chúng ta không tôn thờ mảnh giấy có ghi khắc những kỷ niệm ít nhiều sâu đậm trong tâm trí chúng ta, nhưng chúng ta quí trọng những bức tượng, những mảnh giấy đó v́ nó liên quan xa gần đến chính cuộc sống của mỗi một chúng ta.

Tuy nhiên, cách thức quí trọng - quá quí trọng ! - cũng ít nhiều biểu lộ sự tôn thờ nếu tâm trí chúng ta chỉ dừng lại ở giá trị vật chất của các bức tượng hoặc mảnh giấy đó. Không thiếu những vụ các em bé hay ngay cả người lớn đă bị đánh đ̣n nhừ tử hoặc bị giết chết, chỉ v́ những người này "dám lơ tay" làm hư hại một bức tượng, đánh mất một giấy tờ ḿnh cho là "quan trọng" và không chừng đă ... tôn thờ!!!
Bức tượng hay mảnh giấy sống động nhất, phải chăng là "những anh chị em bé mọn nhất" thật sự mang trong thân ḿnh Đấng đă v́ yêu thương tuyệt đối, mà đến "ở trong, ở với, ở cho" ?

CHÚA GIÊSU NGỰ TRỊ L̉NG TA! - LUÔN LUÔN!