Chúa Nhật IV - Mùa Phục Sinh
Mối tương quan giữa người chăn chiên và đàn chiên

Sau biến cố 75, tất cả các trường tư thục - đặc biệt các trường tư thục công giáo, đều "phải tự nguyện dâng hiến cho nhà nước xă-hội-chủ-nghĩa trưng dụng chỉ để dùng làm cơ sở giáo dục theo chính sách xă hội xă-hội-chủ-nghĩa". Hai mươi bảy (27) cơ sở giáo dục của ḍng LaSan tại Việt Nam không thể ra ngoài "chính sách ưu việt của bác và đảng" được.

Một sự "tái phối trí trường ốc" được diễn ra. Lẽ tất nhiên, các trường sở "ngon lành" được trưng dụng cho việc "đào tạo cán bộ và đảng viên đă hơn 20 năm nay phải xếp bút nghiêng chui rúc trong rừng v́... đại cuộc", c̣n trẻ em thanh thiếu niên học sinh th́... học ở đâu cũng được, miễn là có chỗ ngồi, có bảng đen phấn trắng là tốt rồi! Thế là tôi cũng gồng ḿnh đi theo các em học sinh, chuyển qua một trường ốc khác. Thú thật lắm lúc muốn buông xuôi bỏ cuộc.

Sau hơn một năm so far so good đối với "một nhóm chăn chiên" nhưng chắc chắn so far NOT so good đối với đàn chiên, ông hiệu trưởng - "phó tiến sĩ môn toán, tự học và tự thi lấy bằng phó tiến sĩ " [theo như ông tự giới thiệu trước cả trường nhân ngày khai giảng niên khoá 1976-1977], kêu tôi lên làm việc. Sau chừng 10 phút trao đổi quan niệm về xă hội, nhân văn, khoa học kỹ thuật "siêu việt của nhân dân ta", ông đi thẳng vào vấn đề: tôn giáo. "Các anh theo đuổi một lư tưởng đâu đâu, mờ ảo, không tưởng! Ông nói. Các anh cứ ngày này tuần kia, năm này đến năm khác, giảng, giảng rồi lại giảng trong nhà thờ; nói, nói rồi lại nói những chuyện đâu đâu, không biến đổi cũng chẳng làm được tích sự ǵ cho xă hội, cho người nghèo, cho kẻ bị áp bức bốc lột..." Ông thao thao bất tuyệt "lên lớp", tôi cũng thao thao bất tuyệt... nghe nhai đi nhai lại không biết bao nhiêu lần trong các buổi học tập chính trị kể từ sau 75.
- Bây giờ tôi hỏi anh, ông bỗng lên tiếng gắt gỏng hỏi. Đứng trước một tên tư sản, một ông chủ giàu có chuyên bóc lột mồ hôi nước mắt và xương máu của giới thợ thuyền lao động nghèo khổ, các anh, giới tự cho là lănh đạo tôn giáo, là người chăm sóc đàn chiên... các anh làm ǵ để tên tư sản độc ác đó ngưng bóc lột dân nghèo?
Tôi b́nh tĩnh trả lời:
- Nếu quả thật tên chủ nhân tư bản đó bóc lột giới thợ thuyền tận xương tủy như ông vừa nói, th́ trên mặt tổ chức xă hội trần thế đă có luật pháp bảo vệ giới thợ thuyền. Nhà cầm quyền xă hội trần thế cứ việc lấy luật pháp mà trừng trị tên tư bản độc ác kia. Phần chúng tôi, chúng tôi không ngừng tuyên xưng "xă hội trần thế chỉ là tạm bợ, mà xă hội Nước Trời - sau cuộc đời vắn vơi ở trần thế này, mới thật là vĩnh cữu". V́ thế, chúng tôi cứ giảng, giảng và lại giảng để nhắc nhở cho mọi người - và cho chính chúng tôi, biết và nhớ đâu mới thực sự là vĩnh cửu. Riêng đối với tên tư bản độc ác kia, ngoài luật pháp của xă hội trần thế trừng trị thích đáng, chúng tôi c̣n nhắc nhở hắn "biết nhận và nghe tiếng nói của lương tâm..."
- Utopique! ông hiệu trưởng ngắt lời. Lương tâm! Lương tâm!!! Lương tâm của tên tư bản độc ác đó chẳng khác ǵ cái gọi là lương tâm của các anh... Cũng nhà lầu xe hơi, cũng tiền hô hậu ủng, cũng lên voi xuống ngựa, cũng hoan hô vạn tuế... Hừm! giọng ông ta bỗng trở nên lạnh lùng đến khiếp sợ. Chúng tôi chẳng cần ǵ phải giảng, giảng rồi lại giảng... chúng tôi chỉ cần lụi con dao vào ngực nó, là nó phải tuân theo ngay.
Rồi ông nh́n tôi, hất hàm nói :
- Anh kư giấy bàn giao công việc làm "giáo vụ" [trước 75 gọi là giám học] cho thầy C...

Kể từ ngày đó, tôi cùng rất nhiều anh chị em đồng nghiệp, bị - hay được? - mang hỗn danh là "mất dạy và vô lương...!" [bị tước đoạt sở nguyện dạy học, và không c̣n dạy học nữa th́ làm ǵ có lương tháng, dù là lương chết đói ?!] Điều tôi muốn nói là ngay sau khi anh chị em chúng tôi "về vườn", rất nhiều học sinh cũng muốn "theo gót người chăn chiên", nghĩa là... bỏ học. Thiếu điều chúng tôi van xin năn nỉ, các em mới chịu trở lại học đường, để tránh những tai hoạ nhăn tiền cho người chăn chiên cũng như cho những con chiên hiên lành thơ ngây...

***

Trên b́nh diện xă hội trần thế, thường th́ chúng ta liên nghĩ đến các tổ chức, hội đoàn, cộng đồng, giáo xứ, giáo phận, v.v.... to lớn mới là đàn chiên, và một hay vài người cứ cho là có thẩm quyền mới là chủ chăn. Không sai! v́ dù muốn dù không, bao lâu loài người c̣n sinh sống ở trần thề này, bấy lâu chúng ta phải chịu ghép ḿnh trong cái gọi là cơ cấu tổ chức của xă hội loài người.
. Trong các nước "tự do dân chủ" như nước Mỹ, nếu lỡ mà đă bầu một vị tổng thống... cà chớn làm chủ chăn, th́ đàn chiên cũng đành ngậm đắng nuốt cay trong 4 năm, để rồi hy vọng bầu người khác tài đức hơn, đáp ứng thoả đáng hơn nguyện vọng của đàn chiên;
. Trong các nước "con vua th́ làm vua, con thầy chùa th́ quét lá đa" hoặc các nước "độc đảng độc quyền" th́... thiện tai! thiện tai!, "cột đèn mà đi được chắc cũng t́m đường lánh nạn" nói chi đàn chiên!...
Cha ông chúng ta đă chẳng nói "cây lành chim đậu" đó sao?

Tưởng không cần nhắc đến những lời hứa hẹn, khéo tŕnh bày chương tŕnh này kế hoạch kia, lắm lúc bôi nhọ nhau, t́m mọi thủ đoạn để d́m đối thủ xuống và nâng ḿnh lên, v.v... trong các cuộc vận động tranh cử, anh chị em cũng thừa biết mục đích tối hậu của các ứng cử viên là được bầu làm vị chăn chiên của một đàn chiên dù lớn dù nhỏ, và từ đó hưởng được những đặc quyền đặc lợi, quyền uy và danh vọng cá nhân = thành thật mà nói, có mấy ai thực sự "hy sanh" cho đàn chiên? Đáng buồn thay cho những đàn chiên mà người chăn chiên chẳng những không được đàn chiên quí trọng mà c̣n bị đàn chiên t́m cách trốn lánh...

Chúng ta không bàn đến những vấn đề to lớn của cái gọi là cơ cấu tổ chức xă hội loài người ở trần gian này. Chỉ cần tóm gọn đàn chiên trong môi trường sống nhỏ bé của gia đ́nh, trong đó cha mẹ là chủ chăn, con cái là đàn chiên nhỏ bé thơ ngây vô tội, cũng quá đủ làm chúng ta... nhức đầu! Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Nhật IV mùa Phục Sinh, vạch ra cho chúng ta thấy "thế nào là một vị chăn chiên đích thực" = nói cách khác, mối tương quan giữa người chăn chiên và đoàn chiên phải như thế nào mới thực sự đem lại an vui hạnh phúc cho mỗi con chiên.
"... [Người chăn chiên] sẽ gọi đích danh từng con chiên ḿnh.
Khi dẫn chiên ra [đồng cỏ xanh tươi], người chăn chiên đi trước,
và đàn chiên theo sau, v́ chúng quen tiếng người chăn.
...
Thầy là cửa chuồng chiên,
tất cả những kẻ đă đến trước đều là trộm cướp,
và chiên đă không nghe theo chúng.
Kẻ trộm có đến th́ cũng chỉ để ăn trộm, sát hại và phá huỷ.
C̣n Thầy, Thầy đến để cho đàn chiên sống,
và được sống dồi dào
"

Ai trong chúng ta, dù tự xưng hay được đề cử làm người chăn chiên, dám mạnh dạn "nói và làm" như đức Ki-tô không nhỉ?

Đề nghị Anh Chị Em là bậc làm cha làm mẹ, làm anh làm chị, làm thầy làm cô, làm lănh đạo tinh thần cũng như lănh đạo xă hội dù lớn dù nhỏ, chúng ta cầu xin và học đ̣i đức Giêsu Ki-tô, là Đấng Chăn Chiên đích thực, hoàn thành nhiệm vụ làm người chăn chiên để các chiên - chính là con cái, học sinh, bạn bè thân hữu của chúng ta - và chính mỗi người chúng ta, được cùng nhau vui sống hạnh phúc ngay ở đời này, và nhất là đời sau trong Nước Trời.

CHÚA GIÊSU NGỰ TRỊ L̉NG TA ! - LUÔN LUÔN!