NGÔI MỘ TRỐNG


Ngôi mộ trống trong im ĺm, câm nín, đă hùng biện nói lên Sự Phục Sinh của Đức Giêsu.

Nó là nhân chứng. Nó đă ôm ấp xác thân Ngài, đă cảm nhận Ngài hạ ḿnh đặt lưng táng xác trong ngôi nhà hèn mọn: Chính nó.

Nó đă hứng những ḍng nước mắt nảo nùng bi thảm của Mẹ hiền khóc Ngài. Đă nghe run lên trong ḷng ḿnh những bước chân buồn đau thương tiếc của Gioan, của Madelena, của những Tông Đồ trước biến cố trời sập...

Nó chỉ là ngôi mộ đá, tầm thường nhỏ bé. Làm sao nó chứa hết chừng ấy lạ lùng, chừng ấy thương đau?

Rồi khi tất cả không c̣n nữa, viên đá đă lăn ra xa, khi nó đă thật sự trở thành Ngôi Mộ Trống hoàn toàn, th́ Phục Sinh xảy đến. Bầu Trời Mới mở ra, huy hoàng.

Bây giờ nó hiểu có chứa Thương Đau, nó mới được thấy trước mắt, cảm nghiệm trong Tim, Mầu Nhiệm của Phục Sinh.

Nó là tôi.

"Viên đá" đă bao lần là sự ngăn trở giữa tôi với Ngài. Lăn viên đá ra đi, cho ánh sáng tuôn vào, cho không khí uà tới, cho B́nh Minh thức dậy, cho đời tôi hạnh phúc bên Thầy.

Khi tôi cố gắng từ bỏ bớt tính hư nết xấu, tham vọng kiêu căng, và phủ phục dưới chân Thầy với những ǵ c̣n chưa bỏ được th́ ḷng Nhân Từ của Thầy đă rộng lượng tạm cho tôi là Ngôi Mộ Trống. Tôi thường nghĩ Thầy nh́n tôi, vừa thương xót, vừa hân hoan, kiểu Cha già nh́n con gái: "Con của Cha!".

Chừng ấy đă là quá đủ cho tôi sung sướng. Nào tôi có biết ǵ xa hơn đâu! Nhưng Thầy chu tất hơn: Một sáng màu hồng, tôi nh́n ra cửa sổ, sung suớng đón nhận những Cánh Hoa Phục Sinh nở trên ngôi mộ đă tưởng đời đời chỉ là đá vô tri...

Tôi mỉm cười. Tôi thường cười với một chút nước mắt long lanh: Ḷng Biết Ơn.

Henry Cao Hùng