NHỮNG NGƯỜI BẠN ĐƯỜNG

Lạy Thiên Chúa, Chúa thật đáng chúc tụng
Trong tất cả các thánh nhân của Ngài,
V́ chính Chúa đă tạo dựng các ngài
Bằng ân sủng, nên những kỳ công tuyệt diệu.
Chúa đă biến lắm tâm hồn hèn yếu
Nên những đấng có sức mạnh khôn lường,
Ngài đă khiến cho bao kẻ tầm thường
Thành những con người cao siêu, vĩ đại.
Chúa hoán cải lắm tâm hồn tội lỗi
Nên những bậc thánh thiện thập toàn,
Đă đổ đầy minh triết khôn ngoan
Vào lắm cơi ḷng đơn sơ hèn mọn.
Để mỗi thánh là mỗi một phản ảnh
Các dạng thức của t́nh yêu nơi Ngài,
Muôn khía cạnh thánh thiện của Ngôi Lời,
Ngàn nét đẹp mỹ miều của Nhiệm Thể,
Bao tác động trên sinh hoạt trần thế
Của muối men và ánh sáng Tin Mừng,
Những biến đổi mănh liệt phi thường
Lên bản tính người của ơn thánh sủng.
Ôi các Mẫu gương ngàn đời sống động,
Xin dắt con trên đường nẻo trần gian,
Vượt đêm tối giác quan, đêm tối tinh thần,
Luôn giữ măi ngọn đèn tin bừng cháy.
Xin giúp con bám chắc neo đức cậy,
Măi bền ḷng, dẫu nguy khó gian lao,
V́ đường theo Chúa, lắm kẻ bắt đầu,
Nhưng chỉ các Ngài đi đến chung cuộc.
Xin giúp con nên dấu chứng đích thực,
Những người con ưu tú của Chúa Trời,
Nêu tín hiệu không có thể lầm sai
Của những người đem giá trị chân chính,
Là ḷng mến chẳng bao giờ nguội tắt,
Không hạn chế kiểu t́nh nghĩa cơi người ta.
Yêu như các Ngài càng đến tuổi già,
Quả tim lại càng tươi mới xinh trẻ.
Xin giúp con có tâm hồn mạnh mẽ,
Thực thi các nhân đức cách anh hùng,
Vươn cao vươn măi tới đỉnh trọn lành,
Làm cách phi thường việc tầm thường bé nhỏ,
Biết tiêu trừ mọi động cơ ích kỷ,
Sống thánh chẳng phải để được tiếng thơm,
Giữ khiêm cung từ tận đáy tâm hồn,
Luôn thấy ḿnh đầy xấu xa tội lỗi.
Cho con biết tuân theo mọi đ̣i hỏi
Dẫu muôn vàn của thanh khiết sạch trong,
Có tinh thần vâng phục tận đáy ḷng,
Và tác phong khó nghèo trong ăn ở.
Cho con biết yêu con đường gian khổ,
Như các Ngài đă nhờ đó mà nên,
Sống tám phúc, phúc tám cách vẹn toàn,
Để nâng bổng cả vũ hoàn trần thế;
Trên nét mặt, trong ḷng luôn vui vẻ,
V́ "thánh buồn bă là thánh đáng buồn"!
Có chăng là một mối sầu vương,
Bởi thấy rằng ḿnh chưa được nên thánh.
Ôi các Chứng nhân kiên cường dũng mănh,
Tuy xa con với bao khoảng cách dài,
Bởi nhiều thế kỷ, từ Đông sang Tây,
Vẫn gần con trong Mầu nhiệm Hội Thánh,
Như đồng hành con trên đường hy vọng,
Chiến hữu con trong trận chiến ba thù,
Trạng sư con chốn vĩnh cữu ngàn thu,
Niềm hănh diện của con trước trần thế!
Cạnh các Ngài đều tầm thường nhỏ bé
Mọi anh hùng, thần tượng của thế gian.
V́ người ta chỉ vĩ đại trong yêu thương,
Chỉ anh hùng khi bản thân thắng sự ác.
Nên con không muốn làm anh hùng, người chiến thắng kẻ khác,
Con chỉ muốn làm vị thánh, kẻ chiến thắng chính ḿnh!

HỠI THẦN CHẾT, CHIẾN THẮNG NGƯƠI ĐÂU

Đạp dưới chân hai con người sa ngă,
Từ Địa đàng, ngươi đă vụt đứng lên,
Tiếng thét vang, rúng động cả Thiên đ́nh,
Tung lưỡi hái, gieo một mùa khủng khiếp.
Thấy bóng ngươi, cháu con Evà rên siết,
Tê tái ḷng bởi dứt bỏ đớn đau:
Kẻ luyến thương, công cuộc mới khởi đầu,
Ước vọng thiết tha, bao niềm vui thú.
Nghĩ đến ngươi, có lắm người thầm nhủ:
Đời qua nhanh, mau hưởng thụ tuổi xuân.
Đắm ch́m trong muôn lạc thú cơi trần,
Vục mơm chúi đầu, cuồng yêu vội sống!
Có kẻ nh́n ngươi ra chiều anh dũng:
Ư nghĩa đời là để tiếng lưu danh,
Nên "điểm tựa cho lịch sử" tiến dần
Ta chết đi nhưng nhân loài tồn tại!?
Ngươi xây tù nhốt muôn thế hệ măi;
Vương quốc ngươi là bóng tối đêm đen,
Bao hồn ma đi vất vưởng chập chờn,
Ôm mối sầu đến thiên thu bất tận.
Ngươi là dấu chấm dứt, điểm cùng tận,
Sự kết thúc phi lư của cuộc đời,
Lưỡi kéo cắt dây sinh mệnh làm đôi,
Là phát súng hạ gục người đang bước.
Bàn tay ngươi chỉ mải mê tiêu diệt,
Đưa muôn loài trở lại cơi hư vô,
Chôn tấm thân giá lạnh xuống đáy mồ,
Vùi kỷ niệm vào hố sâu quên lăng.
Ngươi đắc chí tưởng ḿnh luôn chiến thắng,
Bởi nào ai thoát được móng vuốt ngươi,
Lưỡi hái ngươi soàn soạt khắp ruộng đời,
Cho đến hôm ngươi bất ngờ gục ngă,
Ngực đâm thâu bởi gươm thần Thập giá,
Trên ḿnh ngươi, Đấng chiến thắng khải hoàn,
Khi Người sống lại buổi sáng tinh sương,
Ra khỏi huyệt cho ngươi vào thế chỗ.
Người đă biến ngươi trở thành ngưỡng cửa,
Dẫn đưa vào chốn vĩnh cữu ngàn thu,
Vô thế giới của Thiên Chúa chí từ,
Để bắt đầu một cuộc đời bất diệt.
Người đă biến chốn ngục tù gớm ghiếc
Ngươi dựng xây, nên pḥng đợi khang trang
Chờ đến lúc sống lại cả xác hồn,
Để vui hưởng muôn đời cảnh toàn phúc.
Là phi lư, là đột ngột chấm dứt,
Ngươi trở nên sự kết thúc, hoàn thành
Của công tŕnh lao động chốn trần gian,
Để ung dung đi vào nơi ân thưởng.
Ngươi đánh dấu lúc kiện toàn viên măn,
Bước thăng hoa, triển nở đến vô cùng,
Của tài năng, đức hạnh, của t́nh thương
Muôn giá trị tinh thần từng thủ đắc.
Và nấm mộ, đồng minh ngươi thiết cốt,
Trở thành vườn ươm hạt giống phục sinh,
Nên lữ quán tạm qua giấc an b́nh,
Chờ đến ngày xuất hiện Đất Trời mới.
Với niềm tin đầy lạc quan phấn khởi,
Ta đón ngươi trong thanh thản an b́nh,
Như tiền hô của Chúa Tể quang vinh,
Sẽ đến lại đưa ta về cơi phúc.

Linh mục Phêrô Phan Văn Lợi