Chúa Nhật V - Mùa Chay
"Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin Thầy , dù đă phải chết cũng sẽ sống lại,
và ai c̣n sống mà tin Thầy sẽ không chết bao giờ" (Gioan 11:26).

Trong các tuần trước, chúng ta thấy đức Giêsu đă biểu lộ chân tính và sứ mạng của Người :
+ từ nơi hoang địa, một ḿnh đương đầu với ác thần;
+ rồi Thiên Chúa Cha xác nhận chân tính của đức Giêsu với sự chứng kiến của Maisen, Elia và 3 môn đệ thân tín;
+ rồi mặt đối mặt với người đàn bà ngoại giáo và ngay sau đó trực diện với toàn thể dân ngoại - nghĩa là ngoài dân Do Thái;
+ rồi mặt đối mặt với người đồng hương - nghĩa là với chính dân Thiên Chúa tuyển chọn, bằng một việc làm kỳ diệu nhằm mở mắt mở ḷng họ đón nhận ơn cứu độ.

Nhưng, nói cho ngay,
= quyền uy của đức Ki-tô trên ác thần : "cút đi, satan!",
= Thiên Chúa Cha làm chứng "Này là Con Ta hằng yêu dấu...",
= lời hứa và thực sự đă "ban nước trường sinh",
= làm cho người mù thuở mới sinh được sáng mắt sáng ḷng,
chưa đủ để loài người chúng ta thâm hiểu "thế nào là ơn cứu độ?", "cứu độ là làm sao?", "được cứu độ nghĩa là được hưởng điều ǵ?", v.v. và v.v....?

Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Nhật cuối cùng của mùa chay, trả lời một cách rơ ràng - có thể nói đánh thẳng vào cốt lơi, nghĩa là mục đích cứu cánh của ơn cứu độ : SỰ SỐNG LẠI VÀ SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI.

Trong cả 4 bản Tin Mừng, chỉ ghi lại 3 lần đức Giêsu làm cho người chết sống lại.
1. "Con bé gái tôi vừa mới chết. Nhưng nếu Ngài đến đặt tay trên nó, nó sẽ sống" (Mt. 9:18)
2. "Thanh niên! Ta truyền ngươi hăy chổi dậy" (Luca 7:14)
3. "Lazarô! Hăy ra khỏi mồ!" (Gioan 11:43)

Không biết trong 3 năm nay đây mai đó, rảo khắp các miền rao giảng Tin Mừng Cứu Độ, đức Giêsu đă làm cho bao nhiêu người sống lại? Chúng ta chỉ biết 3 trường hợp kể trên. Và chắc là không phải vô t́nh mà các thánh sử chỉ ghi lại 3 lần "sống lại" v́ cả 3 lần này đều có liên quan mật thiết với nhau:
- đối với mỗi người chúng ta, 3 lần "sống lại" phác hoạ cuộc hành tŕnh của mỗi người ở trên trần gian này tiến dần đến ơn cứu độ - kể từ lúc được thụ thai, sinh trưởng, rồi ... qua đời;
- đối với toàn thể nhân loại, từ Adong đến người cuối cùng sinh ra ở mặt đất này, 3 lần "sống lại" bày tỏ quyền năng tuyệt đối và t́nh yêu thương vô biên của Đấng Tạo Hoá muốn cứu độ tất cả tạo vật [nhân loại].

Quả thật
1* "bé gái tôi vừa mới chết" biểu hiện t́nh trạng mỗi con người ngay từ khi mới được tạo thành [thụ thai] đều mắc tội ... "tổ tông" - và được đức Giêsu cho sống lại, hiện thực lời hứa của Thiên Chúa sẽ cứu độ, nghĩa là nối lại mối giao ḥa yêu thương giữa Đấng Tạo Hóa với tạo vật.

Một điểm đáng chúng ta lưu ư : Khi đức Giêsu đến nhà người đầu mục, thấy phường kèn và đám đông xôn xao, th́ Người nói : 'Hăy lui ra! Cô bé không chết: nó ngủ đó".
Dù cho loài người bị lên án "sẽ phải chết" sau khi tự cho ḿnh "bằng - ngang hàng với - đấng Tạo Hóa", nghĩa là tự ḿnh cắt đứt mối liên hệ tương quan với đấng Tạo Hóa (đó là điều không thể được, v́ tạo vật không thể và không bao giờ hiện hữu nếu không được tạo dựng do quyền năng của đấng Tạo Hóa,) Thiên Chúa vẫn tiếp tục tạo dựng con người, và con người được tạo dựng để hiện hữu đến muôn đời.

"Và họ cười nhạo Người." (Mt. 9:23-24).
Trải qua quá tŕnh lịch sử thực hiện chương tŕnh cứu độ, Thiên Chúa như người Cha luôn theo đuổi, yêu thương và cứu vớt "đứa con ngỗ nghịch", dù cho đứa con cứ phản kháng, chạy trốn, khước từ, có lúc trách móc phàn nàn... người Cha vẫn theo đuổi, mong ngóng đứa con trở về để vui hưởng lại nếp sống an vui hạnh phúc nguyên thủy. Mặc cho "họ nhạo cười", đức Giêsu vẫn thản nhiên vào nhà và cứu sống bé gái vừa chết.

Kết quả ?
"Người vào nhà, cầm tay cô bé, và nó đă chổi dậy" (Mt. 9:25).

2* "... người ta đang khiêng đi chôn một người chết..." biểu hiện tâm trạng chết trong tội lỗi do chính mỗi người làm nên.
"Tội tổ tông" là chung cho tất cả mọi người kể từ nguyên tổ. Trong quá tŕnh sinh sống ở trần gian này, mỗi người không ngừng đương đầu với những "trái cấm" [xin đọc lại các bài suy nguyện từ Chúa Nhật I mùa Vọng], và vấn đề là mỗi người có vấp ngă trước những trái cấm đó hay không?

Kinh nghiệm sống của mỗi chúng ta với những "thăng-trầm" của tâm tính và của nếp sống của chính bản thân ḿnh là câu trả lời thỏa đáng nhất cho câu hỏi này.

Đă hơn một lần, ai trong chúng ta cũng cảm nghiệm và thấm hiểu tâm trạng của chính ḿnh qua câu ngắn ngủi nhưng đấy ư nghĩa: "Người ta đang khiêng đi chôn..." = lắm lúc ḿnh như chết dần chết ṃn trong cuộc sống, những muốn buông xuôi bỏ cuộc: "thôi th́ lỡ phạm tội rồi, cho phạm... luôn!" rồi tự ḿnh chôn vùi cuộc đời của ḿnh trong ray rức, hối hận và đau khổ...

Nhưng ḱa : "Đức Kitô đi ngang qua, thấy và cảm thương..." và "những người khiêng quan tài đứng lại..." Đó là những tiếng th́ thầm trong thâm tâm của chính "bản năng sinh tồn" của chúng ta. Những tiếng th́ thầm đó như khích lệ, ủi an... và thúc dục chúng ta đứng dậy, "làm lại cuộc đời".

Kết quả? "... chàng thanh niên chổi dậy, và đức Giêsu giao lại cho mẹ chàng". Vấn đề là chúng ta có muốn, có đủ can đảm "đứng lại" để nghe lời "cứu sống" của đức Kitô th́ thầm và "cảm thương" chúng ta qua mọi biến cố của đời ḿnh không? - nhất là sau những lần chúng ta yếu đuối vấp ngă?

3* "...Thưa Thầy, đă chôn 4 ngày rồi, chắc đă có mùi..." biểu hiện thân phận tạo vật của mỗi một chúng ta - không ai tránh khỏi: "Là bụi đất, ngươi sẽ phải trở về với bụi đất" (KN.3:19).

Không ai trong chúng ta phủ nhận được điều này : dù trong hoàn cảnh xă hội nào, dù lớn bé già trẻ, dù bề ngoài xem ra rất thánh thiện công chính hay đê tiện tội lỗi... không ai có thể tránh được sự chết. Đức Ki-tô - Ngôi Lời Thiên Chúa đến ở-với-chúng-ta trong thân phận tạo vật, cũng không thoát khỏi sự chết.

Tuy nhiên, "sự sống không hết nhưng chỉ đổi thay...", đức Giêsu với quyền năng tuyệt đối của đấng Tạo Hoá, đă biểu hiện cách tỏ tường chân lư này : "Hỡi Lazarô, Tôi truyền cho anh hăy ra khỏi mồ!"

Kết quả ? "... Lazarô từ trong mộ đi ra..."

Vấn đề là
* chúng ta có "TIN" vào quyền năng tuyệt đối của đấng Tạo Dựng ra ḿnh hay không?
* chúng ta có "TIN" vào T́nh Yêu tuyệt đối của đấng Tạo Hoá đối với chúng ta là tạo vật của Người hay không?

Và như để củng cố thêm niềm tin của chúng ta, đức Giêsu - phải, chính Người! - đă tự Ḿnh sống lại.

Chúng ta hăy chuẩn bị "ăn mừng thật lớn" biến cố kỳ diệu này. Không phải ăn mừng cho đức Giêsu - v́ chính Người là Sự Sống Lại và là Sự Sống, mà ăn mừng cho mỗi người chúng ta: "Hỡi thần chết! sự chiến thắng của ngươi đâu?".

***

Đức Kitô đă sống ở trần gian này, trong thân phận tạo vật như chúng ta, và đă chết như mỗi một Anh Chị Em chúng ta, nhưng đă sống lại để đem đến cho chúng ta "sự sống lại và sự sống đời đời" = đó là cốt lơi của ơn cứu độ, là hồng ân cao trọng tuyệt vời mà Đấng Tạo Hóa ban cho tất cả tạo vật [loài người] khi tạo dựng mỗi một người chúng ta.

Lắm lúc chúng ta không hoặc chưa cảm nghiệm được t́nh yêu thương của Thiên Chúa như người Cha hằng lưu tâm chăm sóc, hằng theo đuổi yêu thương, hằng mong chờ đứa con quay đầu lại nh́n thấy "người Cha đang từ đằng xa trông ngóng con về".

Đức Kitô đă chẳng "thổn thức và khóc" trước cái chết của mỗi một chúng ta đó sao?

Đề nghị Anh Chị Em, mỗi lần cất tiếng hát/đọc kinh "Lạy Cha chúng con ở trên trời...", chúng ta mường tượng trong tâm trí người Cha hằng yêu thương mong chờ ḿnh, và thật ḷng thốt lên lời cảm tạ tri ân người Cha đầy ḷng nhân ái đă khấng ban cho chúng ta SỰ SỐNG LẠI VÀ SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI.

Chúa Giêsu ngự trị ḷng ta! - Luôn luôn!