Chúa Nhật II - Mùa Chay
"Thưa Thầy, ở đây tốt lành quá... Nếu Thầy muốn, con sẽ dựng 3 lều..." (Mt. 17:3)

Ông Ân cùng đi với em trai và cháu gái đến Nhà LaSan, tay cặp một bao thư lớn.
Mới gặp mặt và bắt tay chào, tôi mường tượng ông chỉ khoảng 55, tướng mạo hồng hào, cao lớn, giọng nói rổn rảng nhưng rất hiền ḥa vui tươi. Sau màn chào hỏi xă giao, ông đi ngay vào vấn đề: hai ngày nữa, ông sẽ vào bệnh viện mổ ruột bị ung thư, nên ông đến gặp các Frères như để trối trăn.
Được biết, từ lúc nhỏ, ông thường đọc hạnh các thánh, mặc dầu gia đ́nh không phải công giáo. Gương các thánh đă xả thân trọn vẹn cho việc tông đồ, đi làm thừa sai rao giảng Tin Mừng trong các vùng hẻo lánh, nghèo khổ, thậm chí sẵn ḷng chịu chết cùng chung số phận nghèo hèn của dân địa phương chứ không chịu về lại nguyên quán giàu sang hơn để chữa bệnh, hoặc vui ḷng ra pháp trường "v́ danh Đức Ki-tô" mà họ rao giảng, v.v... đă khơi dậy trong ḷng chú nhỏ một ước nguyện: Không cần hiểu cái gọi là 'Tin Mừng', cũng không cần biết 'ông tên là Giêsu Ki-tô' là ai, tôi sẽ noi gương các vị anh hùng "làm một việc ǵ thật sự hữu ích cho xă hội, nhất là cho những người 'khốn khổ nhất trong số những người khốn khổ' [lời Mẹ Têrêsa] - Được như vậy mới xứng đáng làm người!".
Lớn lên, ước nguyện thời thơ ấu chẳng những không lu mờ với thời gian, mà c̣n thôi thúc như một tiếng gọi khẩn thiết hầu như "ám ảnh" tận đáy ḷng. Nhưng khổ thay! Ư ngay lành th́ có đó, nhưng thực tế của cuộc sống không đơn giản...
Đến nay, gần 70 tuổi mà chưa làm được ǵ đúng với ước nguyện hằng ôm ấp trên 50 năm nay...
Lại nữa, "có thể tôi chỉ c̣n sống thêm hai ngày = không biết mệnh hệ sẽ ra sao! Tuy nhiên, tôi vẫn rất b́nh thản và phó thác, mặc dầu tôi mới được lănh bí tích rửa tội cùng một lượt với đứa cháu gái đây... Tôi vẫn rất yêu đời, và mỗi giây mỗi phút, mỗi hơi thở mỗi cử động, đối với tôi, vẫn là một hồng ân tuyệt vời của Thiên Chúa. Mỗi nơi mỗi lúc tôi sống, từ trước cho đến bây giờ, tại đây, tôi thấy mọi sự đếu 'tốt lành quá!' trong bàn tay huyền diệu yêu thương che chở của Cha trên trời. V́ thế mà tôi lấy tên là 'Thiên Ân', Thomas Thiên Ân ngày tôi được chính thức và công khai đón nhận làm con dân Nước Trời..."

Ông hầu như thao thao bất tuyệt kể lại những "việc lạ lùng" mà Đấng Tối Cao đă làm cho ông, thỉnh thoảng pha vào những câu dí dỏm vui tươi...
Cuối cùng, rút trong bao thư lớn ra hai ngân phiếu với lá thư "trối trăn":

"Và đây là một hồng ân nữa mà Thiên Chúa ban cho tôi : gặp được các Frères và xin các Frères hiện thực 'tiếng gọi thôi thúc của Chúa tận đáy ḷng' mà tôi chưa đáp trả được. Mong các Frères nhận số tiền này để xây dựng - nuôi dưỡng - giáo dục - và nhất là bắt nhịp cầu t́nh thương giữa những trẻ không cha mẹ và những cha mẹ không con trẻ, cho những trẻ con nghèo khổ nhất trong số những trẻ nghèo khổ"

Đứa cháu gái cho biết "đó là tiền chú dành dụm được trong mấy chục năm qua" - Đứa em c̣n thêm : "Anh con sống thật đạm bạc: mua đồ 'garage sale' để dùng, thậm chí chiếc xe hơi cũ kỹ, giá chỉ trên dưới 500 đô... Trong khi đó gởi tiền cho các cơ quan từ thiện đều đều..."

Trước khi ra về, ông xin mỗi người cầu nguyện cho ông được luôn luôn cảm nhận và sống dù bất kỳ hoàn cảnh nào, trong niềm xác tín "ở đây tốt lành quá, v́ hồng ân Thiên Chúa luôn chan chứa t́nh thương"

***

Tuần trước, chúng ta đă thấy Đức Kitô, qua 3 cuộc thách đố, muốn nhắc nhở cho mỗi người chúng ta nhận thức căn nguyên và chân tính của mỗi kiếp người; riêng thách đố thứ 3, Giêsu đă tỏ hiện một cách oai nghiêm và uy quyền tuyệt đối chân tính của Người : "hăy cút đi, satan..." (Mt. 4:10).
Chân tính này, trong bài Tin Mừng hôm nay, chính Thiên Chúa Cha đích thân tuyên bố cho loài người, cho tất cả mọi người từ Adong đến thời Ngôi Lời mặc xác phàm và đến-ở-với-chúng-ta (tiên tri Elia và Maisen đại diện) cũng như cho tất cả mọi người từ Giêsu đến người cuối cùng sau này (Phêrô, Gicacôbê và Gioan đại diện) : "Này là Con Ta rất yêu dấu hằng làm đẹp ḷng Ta. Hăy nghe Lời Người" (Mt. 17:7)
Khung cảnh và lối sống mà Giêsu muốn cho 3 môn đệ, và qua 3 môn đệ cho loài người thấy và nhận biết, chính là khung cảnh và lối sống đích thực nguyên thủy mà Thiên Chúa muốn trao tặng khi tạo dựng loài người : lối sống "tốt lành quá!", đời đời an vui hạnh phúc. "Chẳng may" con người đă tự ư ĺa xa.
Nay muốn trở lại lối sống đó th́ chỉ c̣n một con đường duy nhất : "Hăy nghe Lời Người".

Ông Phêrô, với bản tính rất chân thành và bộc trực, đă sung sướng bám lấy ngay lối sống "tốt lành quá!", một lối sống mà sau này Phaolô khi được "Thiên Chúa hé lộ cho thấy ở tầng trời thứ ba: điều mắt chưa bao giờ thấy, tai chưa bao giờ nghe, ḷng trí loài người chưa bao giờ tưởng tới..." (2Cor. 12:1-5).

Thoạt tiên, chúng ta nghĩ rằng cả Phêrô, Giacôbê và Gioan, lẫn Phaolô đă được hưởng, dù chỉ trong chốc lát, lối sống "thần tiên" đó trong tưởng tượng hoặc giấc mơ - điều mà đă hơn một lần ai trong chúng ta cũng có thể đă "hưởng trong giấc mơ ngủ" để rồi khi bừng dậy th́ tiếc hùi hụi... Một ví dụ rất cụ thể : trước khi chúng ta được đặt chân lên đất Mỹ, dù là tị nạn hay đoàn tụ gia đ́nh hoặc theo diện nhân đạo (H.O.) hay thuộc bất kỳ diện nào, ai trong chúng ta đă không một vài lần tưởng tượng lối sống ở Mỹ là... sống ở thiên đàng trần thế?

Nhưng xét kỹ một chút, chúng ta phải thấy rằng lối sống "quá tốt lành" đó là một thực tại ngay trong thâm tâm của mỗi một chúng ta, của mỗi kiếp người: biết LẮNG NGHE và TUÂN THEO tiếng nói của lương tâm - tiếng nói của Thần Khí Thiên Chúa đang ngự trị trong nội tại của mỗi người. Đó là bí quyết sống vui hưởng "An B́nh dưới thế cho người Chúa thương".

Phải chăng nhận thức và cảm nhận được rằng "tất cả mọi sự là hồng ân của Đấng Tối Cao" [tôi dùng chữ "Đấng Tối Cao" để bao trùm toàn thể nhân loại, kể cả những người chưa, hoặc không bao giờ, nghe biết về Thiên Chúa, về Ngôi Lời Thiên Chúa...], và xác tín được rằng ở đâu có Đấng Tối Cao, ở đó chính là thiên đàng, là lối sống "tốt đẹp quá!".

Thomas Thiên Ân "vẫn yêu đời, vẫn an tâm" sống thực kiếp người, trước cũng như sau khi nhận lănh bí tích rửa tội, và nhất là ngay cả trước khi - rất có thể, phải ĺa cơi đời này. Ông Thiên Ân, cũng như biết bao nhiêu người thiện tâm khác, đă lắng nghe, đă ôm ấp, đă tuân theo và đă thi hành theo mức độ khả năng và chí quyết của ḿnh, tiếng nói yêu thương, lời nhắn nhủ và khuyến khích của Đấng Tối Cao trong tận đáy ḷng của chính bản thân ḿnh, nên luôn luôn "b́nh thản và phó thác" trước mọi thăng trầm của cuộc sống.

Đấng Tối Cao luôn luôn ngự trị trong thâm tâm của mỗi một chúng ta, vấn đề là Anh, Chị, Em, Tôi có cảm nhận và nhận thức được điều đó không?

CHÚA GIÊSU NGỰ TRỊ L̉NG TA! - LUÔN LUÔN!