Chúa Nhật I - Mùa Chay
Ai thắng ai ? - Những thách đố của kiếp người

Chương và Cầm là hai người bạn thân, từ cấp tiểu học. Nay là sinh viên năm thứ ba tại viện đại học Đà Lạt.
Một buổi tối đẹp trời và thơ mộng của "Đà Lạt trăng mờ... huyền mơ", Chương và Cầm cùng bạn bè vui thưởng thức trà "Thiên Hữu", tán gẫu thật vui nhộn. Cầm đem con dao xếp đa dụng vừa mua được chiều kia tại chợ Ḥa B́nh ra khoe cùng bạn bè. Chương lấy con dao quay qua quay lại, bật từng lưỡi dao ra ngắm nghía, trầm trồ khen ngợi, rồi chuyền tay nhau, ai nấy đều khen... Cầm thích chí lắm.
Bỗng Cầm bật lưỡi dao lớn nhất ra, cười nói với Chương:
- đố mầy, tao có dám lụi lưỡi dao này vào bụng mầy không?
Một thoáng kinh ngạc, cả đám sinh viên rũ ra cười. Chương cũng cười vui vẻ, nói:
- hahahaha.... sức mấy mà mầy dám!
Cả bọn cùng cười. Một tiếng nói vang lên :
- thách đi Chương! - Đồ con dao bổ trái mận c̣n không được mà làm ǵ???
Tiếng cười lại vang rộn như để tán thưởng lời diễu cợt. Chương cũng vỗ tay cười h́ h́ tán thưởng. Cầm th́ cười lăn ra thích thú.
- thách th́ không thách - nhưng sức mấy mà mầy dám đâm vào bụng tao, hahahahaha....
Lại một pha cười hả hê. Bỗng giữa tiếng cười vui nhộn thét lên một tiếng đau khổ pha lẫn ngạc nhiên : "ối!!!! mầy chơi thiệt há???"
Tiếng cười im bặt. Chương ôm bụng nhăn nheo. Máu đỏ hiện rơ trên lớp áo trắng. Cả bọn xúm lại đỡ Chương dậy, đưa đi bệnh viện...

***

Câu chuyện "trái cấm trong vườn Eden" - nguyên nhân gây tai họa cho loài người, và câu chuyện "thách đố" giữa 2 người bạn ở trên - cũng như muôn ngàn câu chuyện đă, đang, và sẽ xảy ra giữa chúng ta với nhau nói chung, và trong thâm tâm mỗi người chúng ta nói riêng, tuy khác nhau về h́nh thức, nhưng tựu trung cũng từ một động cơ - nội tại hoặc ngoại tại - cấu thành: giao tranh giữa sự thiện và sự ác - giữa sự sống và sự chết - giữa an vui hạnh phúc và "đời là bể khổ". Đó là sự tự do lựa chọn một trong hai lối sống, không có sự lựa chọn thứ ba, gắn liền với thân phận làm người, gắn liền với kiếp người.

Trong các bài suy niệm trước, chúng ta đă thấy dù muốn dù không (nilly willy - bon gré mal gré), v́ nguyên tổ chúng ta đă tự do vấp ngă trước "trái cấm trong vườn địa đàng Eden" mà toàn thể loài người phải mang kiếp người sống cuộc "đời là bể khổ". Nhưng Đấng Tạo Hóa chẳng những không bỏ rơi loài người mà c̣n mặc xác phàm và đến ở-với-chúng-ta, làm kiểu mẫu lối sống đúng, lối sống tự do đích thật của những người con, người t́nh của Thiên Chúa.

Giêsu Kitô, Ngôi Lời của Thiên Chúa,đă "mang hết thân phận làm người y hệt mỗi một chúng ta" với những ái ố hỉ nộ, với những cuộc đấu tranh và thách đố nội/ngoại tại mà ai trong chúng ta cũng đă, đang và sẽ gặp phải = sự cám dỗ của thế lực vô h́nh nhưng đen tối tiêu cực đă hơn một lần thành công lôi kéo loài người nói chung và mỗi một chúng ta nói riêng vào ṿng nô lệ kềm tỏa của chúng : tội lỗi.

Chúng ta hăy cùng nhau suy niệm về 3 cám dỗ mà Đức Giêsu đương đầu ngay trong bước đầu tiên khởi công thực hiện kế hoạch cứu độ, trong bài Tin Mừng hôm nay (Mt. 4:1-11).
1. "Nếu ông là con Thiên Chúa, th́ hăy truyền cho các viên đá này trở thành bánh";
2. "Nếu ông là con Thiên Chúa, th́ hăy gieo ḿnh xuống...";
3. "Tất cả mọi vương quyền cùng sự giàu sang phú quư sẽ thuộc về ông, nếu ông phục lạy trước mặt tôi..."

Chúng ta đă biết Đức Giêsu Kitô "phản công" như thế nào trước mỗi cơn cám dỗ. Và câu cuối của đoạn Tin Mừng "thần ác đă ĺa bỏ Người, và các thiên thần đă đến và phục vụ Người" (Mt. 4:11) đủ cho chúng ta kết luận "ai thắng ai?"
Tuy nhiên, thắng/thua theo lối nh́n của bên nào? thắng/thua trên b́nh diện nào? thắng/thua theo lối sống nào?

* Thoáng qua, với cái nh́n phàm phu tục tử và háo thắng, chúng ta có thể nói Giêsu "thua" keo đầu. Trong cuộc sống thực tế, không ai trong chúng ta mà không có "kinh nghiệm" này : trước một thách đố ḿnh "làm không được" - dù đói meo hay đă t́m đủ cách (nhớ lại "chuyện con khỉ và chùm nho" trong Fables de la Fontaine), ḿnh thường viện cớ này cớ nọ, trích dẫn câu này câu kia của hiền nhân hoặc trong văn chương dân gian để... không chịu thua!!!
* Cũng với cái nh́n phàm phu tục tử và háo thắng, chúng ta có thể nói Giêsu "thua" keo hai. Lắm lúc chúng ta muốn tỏ ra "qua a há? - ồ qua sẽ làm cho biết tay!" nhưng khi đụng chuyện, th́ lại khiếp sợ "không dám làm", thôi th́ "tránh voi chẳng xấu mặt nào!" Thế là ca bài ca "trong 36 kế, tẩu vi thượng sách".
* Keo thứ ba, dưới cái nh́n phàm phu tục tử và háo thắng, chúng ta không thể nói rằng Giêsu đă "thua".
Thôi th́ với lối sống phàm phu tục tử, chúng ta tạm cho rằng kết quả cuộc giao tranh phần bại về Giêsu : 1-2!

Nhưng xét kỹ mỗi cơn cám dỗ, chúng ta phải thừa nhận rằng Giêsu quả là "từ trời xuống, mặc xác phàm như ta" = tuy mang xác của kiếp người hèn yếu và xác thịt, nhưng nhất quyết không ch́u theo tính tự nhiên của xác thịt, mà sống thực, sống đúng, sống trọn vẹn kiếp làm người nguyên thủy mà Thiên Chúa muốn khi tạo dựng con người.

+ Phải chăng qua cơn cám dỗ thứ nhất Giêsu muốn chứng tỏ và nhắc lại cho mỗi người chúng ta biết cội nguồn của mọi sự sống : xuất phát từ Thiên Chúa là đấng toàn hảo, linh thiêng và yêu thương. "Người ta sống không duy bởi bánh..." ?
+ Phải chăng qua cơn cám dỗ thứ hai, Giêsu muốn răn bảo mỗi người chúng ta nhận thực chân tính của ḿnh : là tạo vật của Thiên Chúa, hoàn toàn lệ thuộc vào Thiên Chúa. "Ngươi chớ thử thách Chúa là Thiên Chúa ngươi..." ?
+ Và phải chăng qua cơn cám dỗ thứ ba, Giêsu muốn tỏ hiện một cách quá rơ ràng cho mỗi người chúng ta đón nhận chân tính của chính Đức Ki-tô : Ngôi Lời mặc xác phàm và đến ở-với-chúng-ta, v́ yêu thương mỗi một chúng ta, và muốn nối lại T́nh Yêu tuyệt vời mà chính chúng ta đă đơn phương "ly thân ly dị"; như thế, thay v́ chúng ta cúi đầu phủ phục trước thần ác là căn nguyên gây tan vỡ đau thương cho nhân loại, chúng ta "phải quỳ lạy và phủ phục tôn thờ một ḿnh Chúa là Thiên Chúa" chúng ta ?

"Anh Chị Em hăy vững ḷng : Tôi đă thắng thế gian!" (Gioan 16:33).
Lạy Chúa Giêsu, xin tăng thêm ḷng tin, cậy, mến nơi mỗi người chúng con.

CHÚA GIÊSU NGỰ TRỊ L̉NG TA ! - LUÔN LUÔN !