Mừng Chúa Giáng Sinh
"Vinh danh Thiên Chúa trên trời,
B́nh an dưới thế cho người Chúa thương"


Phụng vụ ngày trọng đại của lịch sử loài người và tiến tŕnh ơn cứu độ - tiến tŕnh tái tạo của Thiên Chúa được tŕnh bày qua bốn (4) thánh lễ :
* lễ vọng = thánh Matthêu tóm lược "gia phả" của Đấng Messiah - Đấng Emmanuel : Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta (Mt. 1:1-25);
* lễ nửa đêm = thánh Luca nêu rơ "thời điểm thực hiện ơn cứu độ mà Thiên Chúa đă hứa" từ khi tổ tông loài người tự ư tách rời khỏi t́nh yêu của Đấng tạo thành (Lc. 2:1-14);
* lễ sáng = thánh Luca diễn tả niềm vui mừng và sung sướng "hối hả" đón nhận ơn cứu độ của loài người (Lc. 2:15-20);
* và lễ ban ngày = thánh Gioan, chứng nhân lịch sử, xác định "Ngôi Lời đă trở thành xác-thịt... và chúng tôi đă thấy vinh quang Người" (Gioan 1:1-18).

Chúng ta đă cùng hiệp thông với Đức Maria và thánh cả Giuse LẮNG NGHE tiếng Thần Khí Thiên Chúa th́ thầm trong suốt mùa vọng, hôm nay chúng ta thực sự NGHE toàn thể vũ trụ trên trời dưới đất vui mừng rạng rỡ cất tiếng reo ḥ : NGÔI LỜI ĐĂ NHẬP THỂ LÀM NGƯỜI VÀ Ở VỚI CHÚNG TA (Gioan 1:13). "Vinh Danh Thiên Chúa trên trời"

- Cảm tạ tôn vinh Ngôi Lời "ngay từ nguyên thủy, từ hư không đă tạo dựng một cách lạ lùng muôn loài muôn vật" : vũ trụ, cây cối, sinh động vật, muôn loài trên trời dưới đất và trong ḷng biển khơi... "Và Thiên Chúa thấy mọi vật được tạo dựng đều tốt đẹp" (KN 1:21).
- Cảm tạ tôn vinh Ngôi Lời "từ bụi đất đă tạo dựng cách tuyệt diệu con người giống h́nh ảnh Đấng Tạo Dựng" để coi sóc và hưởng dùng tất cả các tạo vật khác. "Và Thiên Chúa thấy công tŕnh tạo dựng rất tốt đẹp" (KN 1:31).
- Cảm tạ tôn vinh Ngôi Lời, không v́ loài người xúc phạm từ khước t́nh yêu tạo dựng mà luận phạt đời đời, trái lại đă hứa đến ở-với-loài-người để đem loài người về hưởng lại tất cả những đặc ân nguyên thủy.
- Cảm tạ tôn vinh Ngôi Lời đă giữ lời hứa ban ơn cứu độ, "đă trở thành xác-thịt và ở cùng chúng tôi" (Gioan 1:14)

Các Thiên Thần hân hoan chiêm ngưỡng t́nh yêu cứu độ của Thiên Chúa, đă chúc mừng và thúc dục toàn thể nhân loại lớn tiếng tung hô cảm tạ :
VINH DANH THIÊN CHÚA TRÊN TRỜI
"B́nh An dưới thế cho người Chúa thương"

Sau khi hoàn tất công tŕnh tạo dựng "rất tốt đẹp", Đấng Tạo Hóa và loài người có một mối giao hảo hài ḥa yêu thương, biểu hiện một cách cụ thể trong sự giao ḥa an vui giữa loài người với tất cả các tạo vật khác, kể cả thú rừng (KN. 2:19-20). Nhưng khi Adong-Eva vấp phải "trái cấm" đầu tiên, tâm t́nh "khiếp sợ" (KN. 3:10) Đấng Tạo Hóa xuất hiện.

"Khiếp sợ" là biểu hiện của sự bất an, lo lắng.
- Là điều trái ngược với "tự nhiên", với "chân-thiện-mỹ", với "h́nh ảnh của Đấng Tạo Hóa".
- Là sự cách biệt, xa rời trạng thái B́nh An nguyên thủy.

Nói thẳng ra là loài người đă đánh mất sự B́nh An trong mối tương giao với Đấng Tạo Hóa, và v́ vậy mà đánh mất luôn B́nh An trong mối tương giao giữa loài người với nhau (như Ca-en và Abel, KN. 4:8) và giữa loài người với tất cả các tạo vật khác : "... những gai cùng góc sẽ mọc lên cho ngươi..." (KN. 3:18)

Chắc hẳn Ngôi Lời khi tạo dựng con người trong t́nh trạng "rất tốt đẹp", t́nh trạng B́nh An ḥa hợp và yêu thương, đă phải lấy làm "rất tiếc" v́ con người đă đơn phương từ khước sự B́nh An ḥa hợp yêu thương đó với Đấng Tạo Hóa.

Tuy nhiên Thiên Chúa vẫn c̣n yêu thương loài người, những muốn nối lại với loài người bằng mối dây B́nh An ḥa hợp yêu thương để đem loài người về lại với t́nh trạng nguyên thủy, muốn "tái tạo" loài người và muôn vật bằng cách chính bản thể Ngài đến-ở-với-chúng-ta, để liên kết loài người với nhau, loài người với tất cả tạo vật, và muôn loài trên trời dưới đất.

Chính "Ngôi Lời đă trở thành xác-thịt" là sự B́nh An ḥa hợp yêu thương được ban tặng cho loài người đêm Giáng Sinh. Các Thiên Thần sung sướng hát ca nhắc nhở cho loài người :
B̀NH AN DƯỚI THẾ CHO NGƯỜI CHÚA THƯƠNG

***

Trong cuộc sống thực tế, ai trong chúng ta cũng đă hơn một lần "tự trấn an" sau một việc làm hoặc một tư tưởng ước mơ "ám muội" nào đó. Nhưng xét cho cùng "tự trấn an" là ǵ nếu không phải "muốn làm ḥa" với chính bản thân ḿnh, với lương tâm ḿnh ? Hay muốn làm ḥa với đối tượng đă gây nên sự bất an cho ḿnh?

Lắm lúc chúng ta ĐĂ làm ḥa, ĐĂ tái lập được sự b́nh an cho chính bản thân ḿnh, hoặc cho "thù địch" của ḿnh - nghĩa là tha thứ cho nhau, nhưng vẫn c̣n điều ǵ lấn cấn đeo đuổi tâm trí ḿnh: "tha thứ được - quên không được", nghĩa là chưa hoàn toàn b́nh an.

Chính Ngôi Lời Thiên Chúa chỉ vẽ cho chúng ta con đường tận hưởng sự b́nh an tuyệt đối, đón nhận ơn tái tạo của Thiên Chúa, và đạt đến sự giao ḥa tuyệt diệu giữa Đấng Tạo Hóa và con người, giữa con người với con người, và giữa con người với tất cả tạo vật khác : "Từ nguyên thủy đă có Ngôi Lời... và Ngôi Lời chính là Thiên Chúa" (Gioan 1:1) thế mà Người không nề hà "từ khước mọi tước hiệu và uy quyền để mặc lấy xác phàm đến ở-với-chúng-ta. Người mang xác phàm y hệt chúng ta". Đó là sự viên măn của t́nh yêu và b́nh an tuyệt đối của chính Thiên Chúa và đă đem sự b́nh an đó đến "dưới thế cho người Chúa thương".

Chúng ta biết Ngôi Lời mặc xác phàm đến với chúng ta trong hoàn cảnh vật chất nào : nghèo hèn, trống rỗng.

Chính trong tâm trạng và hoàn cảnh vật chất nghèo hèn, trống rỗng đó mà Đức Maria xin vâng và thánh cả Giuse lắng nghe và thi hành, đă để cho quyền năng tái tạo của Thiên Chúa thực hiện chương tŕnh yêu thương cứu độ, và đă tận hưởng T́nh Yêu và B́nh An tuyệt đối mà Ngôi Lời đem đến trần gian.

Trong bài suy niệm về lễ Giáng Sinh, thánh LaSan nêu rơ :
"Con Thiên Chúa mặc xác phàm đến ở-với-chúng-ta trong hoàn cảnh nghèo hèn, trống rỗng, là v́ Người muốn chúng ta cảm nghiệm và đón nhận tâm trạng đó để Người có thể hoàn toàn ngự trị trong tâm trí chúng ta...
Chúng ta là những Frères nghèo hèn, bị quên lăng và ít được người đời coi trọng. Chỉ có những người nghèo mới đến t́m chúng ta; họ không có ǵ để dâng hiến cho chúng ta ngoài trái tim của họ sẵn sàng đón nhận sự giáo huấn của chúng ta.
Chúng ta hăy vui sướng trong sứ mạng khiêm tốn của chúng ta, v́ có thể chia sẻ một cách nào đó sự khiêm nhu tự hạ của Con Thiên Chúa khi Người đến trần gian.
" (Suy niệm 86)

CHÚA GIÊSU NGỰ TRỊ L̉NG TA - LUÔN LUÔN!