NGẪM SỰ ĐỜI sáng mắt - sáng ḷng

monarchy & feudalism

never forget 9/11

1848

1917

1949

1968

1975

1989

1991

TT. Ngô Đ́nh Diệm tiếp đại sứ Cabot Lodge vài giờ trước khi tử nạn

[Câu chuyện trích từ Ngài Đại Sứ của Morris West.]

“... Chiều tối 31 tháng 10 năm 1963, ông đại sứ Cabot Lodge cảm thấy khó ngủ. Ông gọi điện thoại liên lạc trực tiếp với tổng thống Ngô Đ́nh Diệm.
- Ngài tổng thống vẫn mạnh khoẻ?
- vâng, cám ơn ông đại sứ đă có lời hỏi thăm.
- tuy tối rồi, nhưng tôi có thể đến “uống trà” với tổng thống không?
- được chứ! mời ông đại sứ.
Không đầy 5 phút sau, ông đại sứ đă có mặt tại pḥng khách riêng của tổng thống. Hai người ngồi đối diện, uống trà, hút thuốc [tổng thống Ngô Đ́nh Diệm có tiếng là hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác...] Hai người chỉ nói chuyện trên trời dưới mây, trời mưa trời gió, rồi trời lại nắng êm dịu. Tuyệt nhiên không bên nào muốn nói việc chính chị chính em. Cả hai đều coi việc uống trà nói chuyện giải trí hôm đó thật tuyệt diệu, thật thân t́nh và thoải mái.
Quá khuya, ông đại sứ cáo từ ra về. Tới bậc thang xuống tầng lầu dưới, ông đại sứ đứng lại, nh́n tổng thống trong giây lát rồi nói:
- Thưa ngài tổng thống, tôi có câu chuyện này muốn hỏi tổng thống.
Không đợi phản ứng ǵ của tổng thống, ông đại sứ nói tiếp:
- Tôi có nuôi một con chim cu gáy, được 3 năm nay. Tôi chăm sóc rất kỹ lưỡng, cho ăn uống đầy đủ. Tôi đợi chờ nó cất tiếng gáy đầu tiên. Đợi hoài không thấy nó gáy. Có 3 trường hợp tôi có thể làm:
1. cứ tiếp tục nuôi, chăm sóc kỹ hơn, cho ăn uống nhiều hơn, và đợi cho đến khi nó biết gáy;
2. đích thân tập cho nó biết gáy, hoặc nếu cần thuê người chuyên môn hơn đến tập cho nó gáy;
3. tôi bảo nó: ta đă nuôi ngươi rất kỹ lưỡng, chăm sóc ngươi tưởng không c̣n cách nào tốt hơn nữa... thế mà ngươi không biết gáy hoặc không chịu gáy. Thôi, vậy th́ ta bỏ mặt ngươi, không c̣n nuôi ngươi nữa.
Trong ba trường hợp, nếu tổng thống là chủ nhân của con chim đó, th́ tổng thống sẽ chọn trường hợp nào?
Tổng thống mỉm cười, không trả lời. Giơ tay bắt chào và ông đại sứ ra về.
Trưa hôm sau, đảo chánh...
Sáng sớm hôm sau nữa, tổng thống Ngô Đ́nh Diệm và bào đệ của tổng thống, ông Ngô Đ́nh Nhu, bị thảm sát, ngày 2/11/1963

3 tuần sau vụ thảm sát hai Anh Em Tổng Thống Ngô đ́nh Diệm & Ngô đ́nh Nhu,
lại một vị tai to mặt lớn cũng đành chấp nhận:
âu cũng là xong một kiếp người

*****************************************************************************************************

Nhà văn MORRIS WEST hỏi:
"Bạn có thể tin người cộng sản?"

“... Sau bài thuyết tŕnh của tôi về chủ nghĩa và chế độ cộng sản, một cô sinh viên phát biểu: ‘Nếu quả thật chế độ cộng sản giống như điều thầy vừa nói, th́ tại sao dân chúng trong các quốc gia đó không nổi lên chống lại và thay đổi chế độ khác?’ Tôi trả lời: ‘Giả sử như để thu hút nhiều anh chị sinh viên đến nghe tôi nói chuyện, tôi hứa với anh chị: Sau bài giảng thuyết, mỗi anh sẽ được một gói thuốc hảo hạng, mỗi chị sẽ được một lọ dầu thơm danh tiếng.’
Không cần biết v́ ṭ ṃ muốn nghe tôi nói chuyện, hay v́ lời hứa của tôi, mà anh chị đă đến. Bài giảng thuyết chấm dứt. Hấp dẫn? buồn ngủ? Không thành vấn đề. Vấn đề là anh chị thế nào cũng muốn nhận món quà tôi đă hứa. Tôi có làm bộ lờ luôn, không nhắc đến món quà đă hứa, th́ chắc chắn trong số anh chị có mặt hôm nay tại đây, thế nào cũng có ít nhất một người “dám” nhắc nhở tôi về món quà, phải không? Được nhắc nhớ mà tôi lờ đi th́ coi sao đặng! V́ quả thật, tôi không có thuốc thơm hảo hạng mà cũng chẳng có dầu thơm danh tiếng ǵ ráo trọi. Vậy tôi phải làm sao? Tôi ra lệnh đóng hết các cửa ra vào. Tôi rút khẩu súng lục cất dấu trong hộc bàn, chỉa ngay vào anh chị và la lớn: ‘Đây, thuốc thơm hảo hạng! Đây, dầu thơm danh tiếng!’
Tôi thách ai trong anh chị dám đứng dậy chống đối tôi? Cộng sản là vậy đó!”

Sáng ngày 2 tháng 5, 1975, Huynh trưởng Colomban nằng nặc bảo tôi đưa về Đệ Tử Viện Thủ Đức. Tôi cũng nóng ḷng muốn về. Thế là hai Anh Em đèo nhau trên chiếc Honda ra xa lộ Biên Ḥa. Đường xá tương đối vắng hơn hôm qua. Đến gần ngă ba Hàng Xanh, một số khá đông dân chúng và nhiều kư giả trong và ngoài nước với máy chụp h́nh, máy quay phim tối tân... tụ tập quanh bảng xanh chữ trắng:

Đừng nghe những ǵ cộng sản nói
Hăy nh́n kỹ những ǵ cộng sản làm

Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu

Chung quanh dưới cột chân bảng, nhiều bao gạo 100kg đă được mở sẵn. Xa xa từ hướng Cầu Sơn, một tốp người tay mang hoặc bao nylon lớn, hoặc thúng, hoặc thùng nhựa 10 lít... tiến đến bùng binh Hàng Xanh. Mỗi người nhận được 3 gáo xúc đầy gạo.
Kư giả làm việc đắc lực, chạy qua chạy lại lung tung.
Khi hết gạo trong các bao bố 100kg, th́ đoàn người đó, ai ai cũng đă nhận được 3 gáo đầy gạo.
Xong việc, mọi người giải tán...


Trên bàn cờ chính trị:
tố cáo, hạ bệ nhau, v.v... về chính chị chính em...
CHỦ NGHĨA NÀY PHONG TRÀO NỌ
trong/giữa cuộc đời ô hợp này.

[ai "thấy" phần nào của con voi th́ khư khư cho ḿnh đúng,
rồi "đập nhau lung tung... thật là x́ lồ x́ lào!]
2025-... giới trẻ
tư bản 
MUỐN
THỬ THỜI VẬN ÔM ẤP XHCN/CS?
 ngay trong xứ
TƯ BẢN
tự do dân chủ và sung túc,
giàu mạnh nhất thế giới?

mong sao sớm được
"sáng mắt sáng ḷng"

Hàng truệu người Nrw York THỨCTỈNH.
giữa lúc chủ nghĩa xă hội cực đoan bủa vây thành phố,
làn sóng TỈNH THỨC TÂM LINH
như một lời cảnh tĩnh cho cử tri

i

"We've still asking for your help because
we need to raise $4 million in total so Jan 1,
can be the day we start to deliver;
not start to prepare," he said.
"I hope very soon not to have to ask you for money,
but until then: I'm asking."


People that have actually had to work for a living
knew that Mamdeni's plan was a fraud from day one.

The election of Zohran Mamdani as New York City mayor
set off — for his fan base, anyway — great expectations
of a more "affordable" city.
But the Democratic Socialist hasn't even been sworn in,
and some of his marquee promises are already history.

Start with free buses.
For a city dependent on public transportation,
free buses are a nice idea but also a bad idea.
Fares pay for the buses,
and even if you plug that hole with another revenue source,
free buses would siphon riders from the subways,
in effect defunding them.
Affordable housing? All opposed raise your hands.
Now define it in a New York (or San Francisco) context.
The cost of living in New York City has always been high.
It's high because the demand is intense and the supply is limited for obvious reasons.
It's not Dallas or Omaha with prairies to sprawl into.
It's densely built and mostly hemmed in by bodies of water.
At some point, people who want cheaper housing
or more space need to move to places that actually offer it.
Generations of New Yorkers have done that,
with many moving back when their kids are grown.

"It is hard to believe that a solid majority of young Americans
think democratic socialism is the answer to
the deep-rooted economic problems they face,
given that socialism has utterly failed to uplift
the downtrodden every time and place it has been implemented,”

“However, when they grow up in an environment surrounded by adults who champion democratic socialism, it starts to make sense,"
said Heartland Institute research fellow Chris Talgo.