CON NGƯỜI,
ngươi là ai? từ đâu đến?
rồi đi về đâu?
THẦN ÁC & ma quỷ & sự độc ác, sự dữ 
lừa gạt gian dối & gian tà tà dâm...
ngươi là ai? từ đâu mà đến?
đến làm ǵ?

ngàn năm về trước, bây giờ, cũng như ngàn năm về sau
nhân loại không/chưa có câu trả lời thích hợp.
người ta chấp nhận rằng:
khoa học không/chưa trả lời được th́ dùng TƯ TƯỞNG - triết lư;
triết lư không giải đáp được th́ chạy đến THẦN LINH - tôn giáo.



Luật nhân quả là nguyên lư tự nhiên cho thấy
mọi hành động đều có hậu quả tương ứng,
ảnh hưởng đến cuộc sống của mỗi người.

Định Nghĩa Luật Nhân Quả

Luật nhân quả, hay c̣n gọi là "nhân quả",
là một nguyên lư cốt lơi trong triết lư và tôn giáo, đặc biệt là trong Phật giáo.

Nguyên lư này khẳng định rằng
mỗi hành động (nhân) đều dẫn đến một kết quả (quả).

Điều này có nghĩa là những ǵ chúng ta làm, nói,
và nghĩ đều để lại dấu ấn trong ḍng nghiệp của chúng ta.
Nếu bạn gieo nhân tốt, bạn sẽ gặt quả tốt;
ngược lại, nếu bạn gieo nhân xấu, bạn sẽ phải đối mặt với hậu quả tiêu cực

Theo quan niệm Baha'i

Quả báo theo quan niệm của giáo lư Baha'i được cho là sự đau khổ, day dứt của tâm hồn khi làm một điều ǵ sai trái. Trong giáo lư Baha'i không đề cập đến h́nh phạt mà các tôn giáo khác thường nêu ra. Sự khổ đau tâm hồn chính là trạng thái địa ngục hay c̣n gọi nôm na là quả báo. Nhưng điều khác biệt trong ư niệm Baha'i về quả báo phải được hiểu là làm một điều ǵ không tốt cho ḿnh hoặc cho người xung quanh ngay cả từ trong sâu thẳm tâm hồn. V́ có những Đấng Giáo dục phải chịu cực h́nh để cứu chuộc tội lỗi của nhân loại, không lẽ nh́n bằng con mắt đời thường cũng cho là Vị đó bị quả báo sao. Tóm lại định nghĩa quả báo trong Baha'i không phải là một sự dọa nạt đứa con nít, nó được hiểu cụ thể như khi ta vượt đèn đỏ th́ đương nhiên là phạm luật giao thông và có nguy cơ bị tai nạn. Để ăn năn hối cải, người chót làm điều xấu tự ḿnh xưng tội với Đấng Tối cao và cố gắng sửa đổi tâm tính hàng ngày, chứ không có bậc trung gian nào đứng ra rửa tội.

Một điểm khác nữa mà người Baha'i tin rằng nếu sự xấu đến với ta mà tự do ta gây ra th́ đương nhiên ta phải hứng chịu. Nhưng điều không may mắn đến không do ta làm ra th́ chắc chắn đó là Ư chí của Đấng Tối cao và người Baha'i vui vẻ nhận lấy và tạ ơn, ví như các bậc phải chịu tử đạo để bảo vệ đức tin, hoặc cha mẹ sinh em bé nhưng em bé chết ngay th́ người Baha'i tin đó là Ư chí của Đấng Tối cao. Một quan niệm tiến bộ khiến người ta vui vẻ trong mọi hoàn cảnh.

lưới Trời lồng lộng,
TUY THƯA MÀ KHÓ LỌT
điều ǵ PHẢI đến, SẼ đến - TRỜI CÓ MẮT

hai ư tưởng lớn hiện ra trong đầu mọi người:
* theo KI-TÔ giáo: SỐNG LẠI => Ơn CỨU CHUỘC nhờ Đức Giêsu Ki-tô
* theo các tôn giáo khác: LUÂN HỒI => thuyết NHÂN QUẢ


những ai chết trong ân sủng Chúa Kitô,
sự chết trở thành sự tham dự vào cái Chết của Chúa Kitô,
mở ra hy vọng tham dự vào sự phục sinh của Người
trong một đời sống mới (x. Rm 6,3-9).


   

Resurrection and reincarnation are both concepts about life after death, but they differ in core beliefs, timing, and theological implications.

1. Core Beliefs

Reincarnation: Found in Hinduism, Buddhism, Jainism, and Sikhism,
reincarnation teaches that the soul (or spirit) is eternal and passes through a cycle of birth, death, and rebirth into new bodies
— human, animal, or other forms — until it achieves enlightenment or liberation (moksha).
The soul carries forward karma
(actions and consequences) from past lives, influencing future rebirths.

Resurrection: Central to Christianity, Islam, and Judaism,
resurrection refers to the restoration of a person’s body to life after death,
often at the end of time or judgment day.
The body that dies is the same body that is raised, transformed into an immortal form.

2. Nature of the Afterlife

  • Reincarnation: The soul is reborn in a new physical form, which may be entirely different from the previous life. The identity is not the same person; it’s a new incarnation.

  • Resurrection: The same physical body is restored, perfected, and made immortal. The person remains the same individual, now free from death and decay.

3. Timing

  • Reincarnation: Can occur immediately after death, depending on karma and spiritual progress.

  • Resurrection: Typically occurs at a specific future event, such as the Second Coming of Christ in Christian theology, or the Day of Judgment in Islam.

4. Purpose and Goal

  • Reincarnation: Aim is spiritual growth, learning, and eventual liberation from the cycle of rebirth through enlightenment.

  • Resurrection: Aim is eternal life in heaven/paradise, restoration of the body, and union with God.

5. Key Difference

The main distinction is continuity of identity:

* In reincarnation, you are reborn as a new being in a new body.

* In resurrection, you return as the same person in the same body, made immortal.

**********************************************************

In summary:
Reincarnation is about multiple lifetimes and spiritual evolution, while resurrection is about one final return to life in the same body, leading to eternal existence.

vấn đề không phải ĐÚNG & SAI mà chính là ĐỨC TIN/niềm tin
một điều không ai phản biện: dù cho sắc dân nào, ngôn ngữ nào, văn hoá nào
niềm tin/tôn giáo/đạo giáo/giáo phái nào:

..Ư Trời... THUẬN THEO Ư TRỜI;
Ư Cha thể hiện dưới đất cũng như trên Trời;
que Ta Volonté soit faite sur la terre come au Ciel;
Thy Will be done on earth as it is in  Heaven.

mưu sự tại nhân - thành sự tại Thiên
l'homme propose, Dieu dispose
man proposes, God disposes

*****************************************************************************************************************************************************************************

con cái thế gian vui chơi hưởng thụ vật chất chóng qua ở đời này



nước Ta không thuộc về thế gian này

can trường lên!
THẦY ĐĂ THẮNG THẾ GIAN.

Câu chuyện sau đây nói lên một sự thật do một người biết suy tư trên dưới 70 tuổi đời,
nghiền ngẫm NH̀N LẠI CUỘC ĐỜI M̀NH khoảng 50 ngày trước khi ĺa thế,
đă chân thành tâm sự và ước mong người viết ghi lại cùng phổ biến

"biết đâu có thể giúp một ai đó trau chuốt lại đời ḿnh"

v́ quả thật
* đối với người ngoài Thiên Chúa Giáo:  LUẬT G̀ CŨNG LÁCH ĐƯỢC, NHƯNG LUẬT NHÂN QUẢ ĐỐ AI MÀ LÁCH =>
LUÂN HỒI
* đối với người tin nhận Đức Giêsu Ki-tô => sự SỐNG LẠI và SỐNG ĐỜI ĐỜI

****====****

Tôi sinh trưởng trong một gia đ́nh tương đối - coi như "trung lưu"; lúc bé nhỏ tôi không/chưa lưu tâm đến mức sống của gia đ́nh trong xă hội bấy giờ; măi sau này - tôi lên 7,8 tuổi, gia đ́nh gặp nhiều khó khăn: chị sắp đi lấy chồng, ba má lu bu với "của hồi môn..." bỗng dưng một tai nạn xảy ra, cướp sinh mạng của người thương mến - để lại co ông bà/cha mẹ nổi đau thương, đến độ hai ông bà ở ĺ trong nhà suốtn 3 tháng KHÔNG tiếp xúc với bất kỳ ai...
Bà Mẹ th́ bệnh lên bệnh xuống.... Một hôm, tôi lên nhà ông Bác Hai chơi, Chi hai con ông Bác Hai nói với tôi:" theo Chị biết th́ trước đây vài chục năm, gia đ́nh Chú khá giả lắm: chị từng thấy Chú đem cả hộp vàng ra đếm mấy chục cây vàng, yên ḷng; nhưng khi Thím ngă bệnh th́ ôi thôi, Chị thấy  Chú thở vắn thở dài mà tội nghiệp..."
Th́ ra ngôi nhà đang ở là của ông Nội cho Ba, c̣n các Bác và các D́ th́ ông Nội cho một số tiền đi lập nghiệp nơi khác. Điểm đặt bịêt của ngôi nhà này là Ông Cố cho Ông Nội, rồi Ông Nội cho Ba, nói rằng đây là ngôi nhà HƯƠNG HỎA

đất và nhà ở để hương hỏa thờ cúng

là một khái niệm mang nặng giá trị văn hóa tâm linh,
nhưng lại rất dễ nảy sinh tranh chấp
nếu không được pháp lư hóa rơ ràng.

Dưới góc độ pháp luật,
tài sản này thường được coi là tài sản chung của gia đ́nh
hoặc của ḍng họ, được sử dụng với mục đích thờ cúng tổ tiên.

Tuy nhiên, để tránh rủi ro,
việc cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất,
quyền sở hữu nhà ở và tài sản khác gắn liền với đất
cho người đại diện hoặc cho cả ḍng họ là hết sức cần thiết.

---***---

Trong tuổi thiếu thời: ham chơi hơn ham học. Thích nhất mùa "nghỉ hè"; trời ơi 3 tháng hè sao mà trôi qua nhanh vậy! Trời phú cho tôi đầu óc khá minh mẫn, nhanh nhẹn và họat náo nên được cưng nhất trong nhà tuy c̣n 2 đứa em út. Có lẽ đây là điều làm tôi ray rức: anh kế và 2 anh của tôi tuy có vẽ tối trí hơn một chút nhưng cũng rất tháo vác. Nhất là anh kế thường hay bị rầy la và "chịu roi vọt thế tôi".



***+++***

Thậm chí có lần 2 anh em chơi quay vụ, đá banh theo nhóm, v.v..., bắn bi, ông anh bắn rất giỏi và ăn hết bi của tôi, tôi gào lên khóc, thế là ông anh bị ăn đ̣n, với lời dạy dỗ: làm anh th́ phải nhường cho em chứ! Thật buồn không biết thế hệ cha ông chúng ta có để ư đến phương diện tâm sinh lư phát sinh của con cháu ḿnh không, nhất là con cháu đang trong lứa tuổi đang lớn?

-*-

Anh kế tôi lại có lắm chiêu để khuất phục bạn bè cùng lứa tuổi, ví dụ anh có tài bắn ná và câu cá; vài lần anh bắn trúng con chim cu đậu cao tít trên một cây tre = bịch, con chim trúng đạn đá, bọn chúng tôi vỗ tay hoan hỉ mừng... anh hai. Nhưng cũng có lúc anh hai biết chỗ nào có tổ ong nghệ, dụ khị một đứa rất mê thích bắt tổ ong đến gần rồi thách thức đứa nhỏ vào t́m tổ ong trong bụi cây; thế là cậu bé bị ong chích cho... chới với la khóc ỏm tỏi nhưng vẫn nể phục anh hai ! Một lần,một đứa đàn em vội vă sung sướng giao cho đàn anh một chiếc đồng hồ, miệng bô bô: "em vừa lượm được nơi bến hồ nước, giao cho anh đây!" Tôi lớn tiếng: lượm của người ta thí trả lại cho người ta chứ, nhiều tiếng lao nhao: "biết của ai mà trả lại?"- Anh hai đi vào nhà của bác Tư gần đó, một lát sau đến nói lớn, có vẽ khoan khoái: "xong rồi! bác Tư có người con trai sắp đi học xa, tao nói với bác Tư: "bọn lâu la tụi con xin tặng Anh D, để anh nhớ tụi lâu la này. Bác Tư mừng lắm và nói cám ơn các cháu..." Thế là xong chuyện - Không/Chưa biết hậu quả sau này sẽ ra sao... Câu chuyện này vẫn đeo đuổi tâm trí tôi cho đến hôm nay.Tôi vẫn khó chịu và thường tự hỏi lảm như vậy có dược không?

Anh kế của tôi KHÔNG thành công lắm trong việc học hành: sau tiểu học, thi trung học vào trường công HOÀN TOÀN THẤT BẠI....
Anh có tính khí rất tự tin và độc lập, hơi bướng bĩnh. Chơi với bạn bè cùng lứa tuổi, hễ thấy đứa nào "ăn hiếp" em ḿnh, anh chạy đến đánh đấm tên dám ăn hiếp em ḿnh ngay; nếu tên đó bỏ chạy, anh ném đá... Có một lần, anh ném viên đá sao không biết mà tên tẩu thoát bị trúng vào đầu, máu chảy tứ tung.. hắn vừa khóc vừa ôm đầu máu chạy vào nhà gần đó, thế là xảy chuyện ẩu đă giữa hai người lớn tuổi, đến độ phải kiện cáo ra ṭa, nhưng quan ṭa cho rằng chỉ cần ra ṭa ḥa giải === mọi chuyện êm xuôi.
Kỷ niệm đẹp nhất tuổi tiểu học (nhưng có lẽ cũng là điều đáng buồn & khó chịu v́ luôn bị ám ảnh và xấu hỗ nhất) là bất kỳ trai hay gái trần truồng cùng tắm sông, vui đùa bờ sông. Có thể có người nghĩ rằng con nít làm ǵ mà trầm trọng dữ vậy? - Đồng ư là lúc đó mới 6, 7 tuổi đâ biết ǵ đâu? và không thấy mắc cở là ǵ... Kể từ lúc bấy giờ, tôi mới thấy rằng con gái cùng tuổi "biết nhiều hơn và biết sớm hơn" con trai = chỉ chỏ này nọ vào người con trai, rồi "nh́n xem" con người ḿnh...



**********************************************************************************************

Hết năm trung học, anh kế tôi quả không may mắn tí nào; đành phải "ṭng quân diệt giặc" - Trong cái xui có cái hên = không phải cấp tá&tướng mà c̣n phải "học tập cải tạo" gần 3 năm th́ bị tai nạn, gảy tay, nên được bác và đảng khoan hồng "thứ tha hết mọi tội lỗi" cấp bằng "ra trường với ưu hạn"=học tập cải tạo tốt, cực kỳ đạt tiêu chuẩn. NHƯNG, sau vài năm, với chương tŕnh HO của nước Mỹ dành cho các cựu quân nhân thởi VNCH bị phải đi học tập cải tạo đúnh 3 năm trở lên - thiếu một ngày th́ thôi: bỏ đi Tám, anh mới hiểu thế nào là trong cái xui có cái may, trong cái may lại co cái xui - số là anh chỉ học tập cải tạo gần 3 năm, chưa tṛn 3 năm nên bị xù ngay! Hiểu theo NHÂN QUẢ/BÁO ỨNG không biết có đúng không? Thôi th́ xin PHÓ THÁC CHO CHÚA QUAN PH̉NG [theo niềm TIN của người Ki-tô giáo]
Anh tôi vừa cười vừa th́ thầm: thôi cũng đành xin nhận nơi này làm quê hương dẫu cho khó thương, v́ dù sao "hoa vẫn nở trên đường quê hương" dù chỉ là hoa... cứt lợn!

 

 

Cây cứt lợn (tên khoa học : Ageratum conyzoides), c̣n gọi là cây hoa ngũ vị, cây bù xít, thắng hồng kế, cỏ hôi, cỏ thúi địt, là một loài cây thuộc họ Cúc.
Cây thường được dùng như một loài cây thuốc.

Cứt lợn là một loài cây nhỏ, mọc hằng năm, thân có nhiều lông nhỏ, mềm, cao khoảng 25–50 cm, thường mọc hoang.

Lá mọc đối xứng h́nh trứng hay ba cạnh, dài từ 2–6 cm, rộng 1–3 cm, mép có răng cưa tṛn, hai mặt đều có lông, mặt dưới có màu nhạt hơn.
Hoa nhỏ, màu tím xanh. Quả màu đen, có 5 sống dọc.

Thời gian trôi nhanh, thấm thoát ông anh quá "rục tùng" (lục tuần : 60 tuổi) - vợ con đầm đề...  Âu cũng là số kiếp con người không đến nỗi tệ! Gia đ́nh vợ chồng, con cái vui sống bên nhau - xem ra thật an vui hạnh phúc; cũng đáng mừng cho một kiếp người... nếu được kéo dài cho đến ngày phải ra đi, về cùng tiên tổ - Mong thay!
Nhưng... Đứa con trai trưởng lập gia đ́nh, con dâu "bề ngoài" trông thật nhu ḿ, gia giáo tốt lành; ông chồng làm việc vất vă ngày đêm, phải đi làm xa mỗi tháng về với gia đ́nh 3, 4 lần; làm ăn vất vă thu góp được một số tiền đủ để tậu một ngôi nhà tương đối "ngon lành" thật xứng hợp với ḷng ước mong/nguỵên cầu của cả gia đ́nh... Trời thương cho một đứa con trai kháu khỉnh, thông minh thật dễ thương. Đùng một cái, được tin bà vợ "ở không dưng là cội rễ mọi sự dữ" - cô dâu nghe chàng trai nào dụ khị, bày mưu cướp đoạt ngôi nhà, đ̣i ly hôn, rồi ra ṭa ly dị; thế là ông anh dở khóc dở cười, méo mặt tâm sư: "thiệt là một đứa con dâu trời đánh!" - bèn đem đứa con trai xấu số và đứa cháu "đich tôn" về nhà nuôi dưỡng. Biết làm sao hơn? Biết trách ai đây? Trách đứa con trai trân quư (cùng gia đ́nh) hay cô dâu (cùng gia đ́nh) là quỷ?



 

Gia đ́nh ông anh chị dâu được trời ban cho 2 trai một gái. Thật quí! Đứa con trai đầu th́ không được như ư, đem về một đứa con dâu... trời đánh thánh đâm.
Đến lượt đứa con gái được cưng chiều hết sức, v́ cô nàng rất thông minh, nhanh nhẹn và vui tính thêm vào đó luôn lạc quan vui sống thật hiền ḥa với mọi người.  Cô nàng c̣n ca hát nhảy múa cho ông nội vui, trước khi ông nội ĺa đời - bên kia thế giới không biết ông nội c̣n nhớ không?
Với những đức tính Trời ban như vậy cho một cô gái, chàng trai thanh niên nào mà không thả câu?! Rồi cá mắc lưỡi câu: một chàng trai thuộc gia đ́nh có ăn học, nhà cửa tươm tất, làm nghề thợ may thả câu bắt được cô nàng. Ông Anh và bà chị dâu xem ra cũng rất hài ḷng, vui mừng, v́ có con rễ khéo léo có nghề và nhà cửa - bảo đảm cho tương lai đứa con gái trân quư. Trời thương ban cho ông anh bà chị dâu 2 đứa cháu ngọai một trai một gái = cà hai đứa cháu trông có vẽ giống mẹ chúng hơn, gương mặt đẹp rạng rỡ; duy đứa cháu gái th́ ốm yếu thường xuyên. Không rơ v́ lư do nào hay con quỹ satan vào xâm chiếm tâm thần mà đứa con rễ bỗng đi theo gái cách say đắm đến độ bỏ bê gia đ́nh và nghề ngỗng. Ông anh bà chi dâu lại phải chép miệng thở than:"... thiệt t́nh không biết ḿnh đă làm chuyện ǵ không tốt mà nay Trời lại phạt ḿnh thế này:
con dâu th́ trời đánh thánh đâm, con rễ th́ bị quỹ ám!
Đứa trai út th́ khỏi nói, nương chiều con út là chuyện b́nh thường. Một điều dành cho Út, hai điều dành cho Út. Trong khi các anh chị phải đi bộ hoặc xe đ̣ đi làm việc, th́ Út có chiếc xe đạp đầu tiên để khoe với bạn bè... Xe máy hai bánh vừa ra ḷ, cậu Út có ngay. Cậu Út mặc sức làm le với bạn bè, rồi không quên thi đua xe đạp cũng như xe máy hai bánh, xem xe nào tốt hơn.
Vào lớp cuối trung học, một buổi tối cha mẹ cùng anh chị nhận tin khẩn báo: cậu Út bị tai nạn xe cộ hiện đang nằm trong bệnh viện. Vội vă chạy vào bệnh viện th́ ôi thôi cậu Út không nhận ra ai là ai, đầu băng kín, nói không ra tiếng nào. Điều ǵ phải đến đă và đang đến: cậu Út bị động năo, mất hết trí nhớ và chẳng c̣n nhận biết điều ǵ - trông như thằng ngu ngơ, khùng khùng...
ông Anh, Chị dâu cùng hai đứa con trai con gái chỉ biết ôm nhau khóc. Thằng con trai đầu th́ mang của nợ về cho gia đ́nh = con dâu Trời đánh; Đứa con gái yêu quí th́ mang một của nợ khác về nhà = thằng con rể bị quỹ ám. Thằng con Út th́ ôi thôi tội nghiệp cho cục cưng, chắc không tránh khỏi suốt kiếp là người tàn phế. Không biết phải xếp thằng con Út vào phân loại nào?


Sao mà đẹp đôi vừa lứa thế chứ hở Trời?
thật là MƯU SỰ TẠI NHÂN THÀNH SỰ TẠI THIÊN
 
thuận theo SỰ QUAN PH̉NG của Đấng Tạo Hoá

*****************************************************************************************************

Phần II

Phần trên th́ kể lại kiếp người của ông anh, phần 2 này th́ kể về kiếp người "không ai giống ai",
chỉ nêu vài sự kiện lịch sử, một cách khách qua, KHÔNG có mục đích, không ư tưởng nào khác....

 


TT. Ngô Đ́nh Diệm tiếp đại sứ Cabot Lodge vài giờ trước khi tử nạn

[Câu chuyện trích từ Ngài Đại Sứ của Morris West.]
Tư Bản ngăn chận bành trướng của chủ nghĩa cộng sản
dùng VNCH làm tiền tuyến?

“... Chiều tối 31 tháng 10 năm 1963, ông đại sứ Cabot Lodge cảm thấy khó ngủ. Ông gọi điện thoại liên lạc trực tiếp với tổng thống Ngô Đ́nh Diệm.
- Ngài tổng thống vẫn mạnh khoẻ?
- vâng, cám ơn ông đại sứ đă có lời hỏi thăm.
- tuy tối rồi, nhưng tôi có thể đến “uống trà” với tổng thống không?
- được chứ! mời ông đại sứ.
Không đầy 5 phút sau, ông đại sứ đă có mặt tại pḥng khách riêng của tổng thống. Hai người ngồi đối diện, uống trà, hút thuốc [tổng thống Ngô Đ́nh Diệm có tiếng là hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác...] Hai người chỉ nói chuyện trên trời dưới mây, trời mưa trời gió, rồi trời lại nắng êm dịu. Tuyệt nhiên không bên nào muốn nói việc chính chị chính em. Cả hai đều coi việc uống trà nói chuyện giải trí hôm đó thật tuyệt diệu, thật thân t́nh và thoải mái.
Quá khuya, ông đại sứ cáo từ ra về. Tới bậc thang xuống tầng lầu dưới, ông đại sứ đứng lại, nh́n tổng thống trong giây lát rồi nói:
- Thưa ngài tổng thống, tôi có câu chuyện này muốn hỏi tổng thống.
Không đợi phản ứng ǵ của tổng thống, ông đại sứ nói tiếp:
- Tôi có nuôi một con chim cu gáy, được 3 năm nay. Tôi chăm sóc rất kỹ lưỡng, cho ăn uống đầy đủ. Tôi đợi chờ nó cất tiếng gáy đầu tiên. Đợi hoài không thấy nó gáy. Có 3 trường hợp tôi có thể làm:
1. cứ tiếp tục nuôi, chăm sóc kỹ hơn, cho ăn uống nhiều hơn, và đợi cho đến khi nó biết gáy;
2. đích thân tập cho nó biết gáy, hoặc nếu cần thuê người chuyên môn hơn đến tập cho nó gáy;
3. tôi bảo nó: ta đă nuôi ngươi rất kỹ lưỡng, chăm sóc ngươi tưởng không c̣n cách nào tốt hơn nữa... thế mà ngươi không biết gáy hoặc không chịu gáy. Thôi, vậy th́ ta bỏ mặt ngươi, không c̣n nuôi ngươi nữa.
Trong ba trường hợp, nếu tổng thống là chủ nhân của con chim đó, th́ tổng thống sẽ chọn trường hợp nào?
Tổng thống mỉm cười, không trả lời. Giơ tay bắt chào và ông đại sứ ra về.

Trưa hôm sau, đảo chánh... Sáng sớm hôm sau nữa, tổng thống Ngô Đ́nh Diệm và bào đệ của tổng thống, ông Ngô Đ́nh Nhu, bị thảm sát, ngày 2/11/1963”

âu là xong một kiếp người!

hai (2) tuần sau:

âu cũng là xong một kiếp người!

Đệ Nhị Cộng Hoà miền Nam Việt Nam - VNCH.

 

Việt-Nam-hoá chiến-tranh
v́ nhu cầu bầu cử tổng thống

Ngày 21/4/1975 theo dơi đài truyền h́nh tối nay, anh em chúng tôi linh cảm một biến cố trọng đại sắp diễn ra. Quả thật, tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đọc một bài diễn văn lịch sử :

- tŕnh bày diễn tiến cuộc chiến ở miền nam Việt Nam “như là một tiền tuyến giữa hai khối tự do dân chủ và cộng sản”;
- diễn tiến và mưu đồ của đồng minh trong việc “Việt Nam hoá chiến tranh”;
- diễn tiến bị ép buộc phải kư “hiệp định Paris” - một h́nh thức “phủi tay ra khỏi chiến trường Việt Nam trong vinh dự của đồng minh Mỹ”, và bỏ rơi “người bạn đă kề vai sát cánh bảo vệ tiền đồn của khối tự do”;
- ...
- làm bạn với Mỹ khó lắm, làm kẻ thù của Mỹ rất dễ.
- ...
- từ chức và giao quyền lănh đạo quốc gia cho phó tổng thống Trần Văn Hương “để không một giây phút nào mà một quốc gia không có người lănh đạo”.

Bài diễn văn từ chức chấm dứt, ba anh em chúng tôi như đờ đẫn trong giây lát, không ai lên tiếng.

hậu quả?

âu cũng là xong những kiếp người!

Saig̣n ngày 2 tháng 5 năm 1975
tại ngă ba Hàng Xanh

Sáng ngày 2 tháng 5, 1975, Huynh trưởng Colomban nằng nặc bảo tôi đưa về Đệ Tử Viện Thủ Đức. Tôi cũng nóng ḷng muốn về. Thế là hai Anh Em đèo nhau trên chiếc Honda ra xa lộ Biên Ḥa. Đường xá tương đối vắng hơn hôm qua. Đến gần ngă ba Hàng Xanh, một số khá đông dân chúng và nhiều kư giả trong và ngoài nước với máy chụp h́nh, máy quay phim tối tân... tụ tập quanh bảng xanh chữ trắng:

Đừng nghe những ǵ cộng sản nói
Hăy nh́n kỹ những ǵ cộng sản làm

Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu

Chung quanh dưới cột chân bảng, nhiều bao gạo 100kg đă được mở sẵn, và nơi miệng của mỗi bao gạo nhô lên như là cáng của một cái gáo xúc gạo bằng nhựa màu đỏ.

Xa xa từ hướng Cầu Sơn, một tốp người tay mang hoặc bao nylon lớn, hoặc thúng, hoặc thùng nhựa 10 lít... tiến đến bùng binh Hàng Xanh. Huynh trưởng Đào đồng ư nán lại vài phút để xem chuyện ǵ xảy ra. Khi đoàn người tới bùng binh, một bộ đội nón cối tay mang băng màu đỏ, xúc gạo và đổ vào bao nylon, hoặc thùng nhựa. Mỗi người nhận được 3 gáo xúc đầy gạo. Kư giả làm việc đắc lực, chạy qua chạy lại lung tung. Khi hết gạo trong các bao bố 100kg, th́ đoàn người đó, ai ai cũng đă nhận được 3 gáo đầy gạo. Xong việc, mọi người giải tán. Trong giây phút ngỡ ngàng, tôi tự nhủ: “Có thể như vậy sao? Thiệt là tương kế tựu kế! Cứ đợi mà xem!”
Chúng tôi về đến dốc đường Hoàng Diệu lối 10 giờ sáng. Rẽ vào cổng Mossard, Huynh trưởng Đào bỗng “ối!” lên một tiếng có vẻ rất đau đớn. Tôi hỏi:
- Bề trên có chuyện ǵ không?
- Không sao. H́nh như căm xe nghiến gót chân tôi. Hơi đau một chút.

Ngưng xe trước cầu thang lên pḥng, Huynh trưởng Đào lộ vẻ đau đớn và bước đi không nổi. Tôi nh́n xuống chân th́ thấy máu đỏ thấm hết cả bít tất. Tôi đỡ Huynh trưởng ngồi trên bậc cấp, kéo bít tất xuống th́ quả thật ngay ở gót chân, máu chảy qua một đường da cắt, phơi bày cả xương khá dài. Tôi réo nhờ Huynh Hồng đến băng bó vết thương rồi đỡ Huynh trưởng lên pḥng. Thật là xui xẻo: hôm đó lại là sinh nhật của Huynh trưởng Colomban Đào, ngày 2 tháng 5! Tai nạn hôm đó “cầm chân” Huynh trưởng Đào trong pḥng suốt hơn một tháng. Cũng là dịp tốt để Huynh trưởng nghỉ ngơi, chứ từ trước tới nay, Huynh trưởng Đào vốn có tiếng là “con trâu của Tỉnh Ḍng”

Nhà văn MORRIS WEST hỏi:
"Bạn có thể tin người cộng sản?"
In his first post after a historic election victory,
Zohran Mamdani welcomed New Yorkers to the “transition"
and pledged to deliver on his promises,
vowing to make New York “affordable for all."

Trích từ bài thuyết giảng của Morris L. West “Bạn có thể tin người cộng sản?”:
“... Sau bài thuyết tŕnh của tôi về chủ nghĩa và chế độ cộng sản, một cô sinh viên phát biểu: ‘Nếu quả thật chế độ cộng sản giống như điều thầy vừa nói, th́ tại sao dân chúng trong các quốc gia đó không nổi lên chống lại và thay đổi chế độ khác?’ Tôi trả lời: ‘Giả sử như để thu hút nhiều anh chị sinh viên đến nghe tôi nói chuyện, tôi hứa với anh chị: Sau bài giảng thuyết, mỗi anh sẽ được một gói thuốc hảo hạng, mỗi chị sẽ được một lọ dầu thơm danh tiếng.’
Không cần biết v́ ṭ ṃ muốn nghe tôi nói chuyện, hay v́ lời hứa của tôi, mà anh chị đă đến. Bài giảng thuyết chấm dứt. Hấp dẫn? buồn ngủ? Không thành vấn đề. Vấn đề là anh chị thế nào cũng muốn nhận món quà tôi đă hứa. Tôi có làm bộ lờ luôn, không nhắc đến món quà đă hứa, th́ chắc chắn trong số anh chị có mặt hôm nay tại đây, thế nào cũng có ít nhất một người “dám” nhắc nhở tôi về món quà, phải không? Được nhắc nhớ mà tôi lờ đi th́ coi sao đặng! V́ quả thật, tôi không có thuốc thơm hảo hạng mà cũng chẳng có dầu thơm danh tiếng ǵ ráo trọi. Vậy tôi phải làm sao? Tôi ra lệnh đóng hết các cửa ra vào. Tôi rút khẩu súng lục cất dấu trong hộc bàn, chỉa ngay vào anh chị và la lớn: ‘Đây, thuốc thơm hảo hạng! Đây, dầu thơm danh tiếng!’
Tôi thách ai trong anh chị dám đứng dậy chống đối tôi? Cộng sản là vậy đó!”

nói ǵ th́ nói, bên thắng bên thua đă thấy rơ = nạn nhân là ai? - hỏi tức là trả lời rồi vậy!
âu cũng là xong những kiếp người! ===
RIP!

monarchy
 

feudalism


never forget 
9/11


1848

1917

1949

1968

1975

1989

so what? et alors? rồi sao?

*******************************


ĐỀN THỜ là nơi tôn nghiêm, thiện nam tín nữ đến để cầu nguyện,
sống những giây phút B̀NH AN tâm linh

thế mà tranh dành nhau, gây bao nhiêu tang tóc đổ vỡ (!)

NẠN NHÂN của cả hai bên giao chiến:
cũng đành mỉm cười
âu là số phận của một kiếp người (?)
Thần quyền &Thế quyền
lănh đạo Xă hội loài người vốn rất phức tạp

**************************************************



Si vis pacem, para bellum
là một câu tục ngữ tiếng Latin
có thể dịch như là
"
nếu bạn muốn ḥa b́nh, hăy chuẩn bị cho chiến tranh".
 Nguồn gốc câu tục ngữ này
vẫn c̣n là một điều bí ẩn

"Muốn có hoà b́nh
hăy chuẩn bị cho chiến tranh"



thay v́
"đúc gươm đao thành cuốc thành cày,
rèn giáo mác nên liềm nên hái!"

 

“NẾU BẠN MUỐN H̉A B̀NH, HĂY CHUẨN BỊ CHO H̉A B̀NH”
CÁC GIÁO HOÀNG VÀ HỌC THUYẾT XĂ HỘI, VƯỢT RA NGOÀI SỰ RĂN ĐE.

Giữa kỷ nguyên tái vũ trang toàn cầu mới, với hơn 50 cuộc xung đột đang diễn ra
và chi tiêu quân sự toàn cầu tăng vọt,
việc lên án đối với chiến lược răn đe vũ trang được các Giáo hoàng,
những người đấu tranh cho ḥa b́nh, và các nhà tư tưởng thế kỷ XX
không ngừng lên tiếng một lần nữa trở nên thiết thực.



HOÀ B̀NH đâu không thấy, chỉ thấy CHIẾN TRANH khắp nơi...

UKRAINE



TRUNG ĐÔNG
gaza

israel


iran


Iran = tổng động viên 1 triệu thanh niên
"sẵn sàng chiến đấu"
NAM THANH  NỮ TÚ là tương lai cho một dân tộc
trong/sau chiến tranh,
bao nhiêu thanh niên thiếu nữ của cả 2 bên giao chiến
dù c̣n hay đă mất sẽ phải

đành mỉm cười âu cũng là số phận của một kiếp người (?)

lebanon


tám thập niên đă qua...
tưởng nhớ đến
bao nhiêu người vô tội,


già trẻ, nam thanh nữ tú, bé trai bé gái...
không/chưa biết hoặc chưa kịp tự an ủi:
"âu cũng là số phận của kiếp người"
******************************************


Trên bàn cờ chính trị của xă hội loài người:
 câu chuyện "4 người mù đi coi con voi"
xem ra thật có ư nghĩa: tố cáo, hạ bệ nhau, v.v...
CHỦ NGHĨA NÀY PHONG TRÀO NỌ...
chế độ này lư tưởng khác...
trong/giữa cuộc đời ô hợp này.

Ai "thấy" phần nào của con voi
th́ khư khư cho ḿnh đúng,
rồi "đập nhau lung tung...
thật là x́ lồ x́ lào"

thể chế chính trị nào cũng thế thôi

Hăy nghe đây, ngàn muôn dân hỡi,
lắng tai nào, hết thảy thế nhân,

cả thường dân lẫn người quyền quư,
hạng phú gia với kẻ cơ bần.

Miệng tôi nói lời hay lẽ phải,
ḷng gẫm suy câu khéo điều khôn,

tai lắng nghe nhịp câu ngạn ngữ,
mượn phím đàn giải nghĩa nhiệm mầu.

Ngày vận hạn cớ chi phải sợ,
lúc bọn gian manh theo sát bủa vây tôi?

Chúng cậy vào của cải,
lại vênh vang bởi lắm bạc tiền.

Nhưng nào có ai tự chuộc nổi ḿnh
và trả được giá thục hồi cho Thiên Chúa?

Mạng người dù giá cao mấy nữa,
th́ rồi ra cũng chấm dứt đời đời.

Nào phàm nhân sống măi được sao


mà chẳng phải đến ngày tận số?

Ḱa thiên hạ thấy người khôn cũng chết,

kẻ ngu đần dại dột cũng tiêu vong,
bỏ lại tài sản ḿnh cho người khác.

Tuy họ lấy tên ḿnh mà đặt cho miền này xứ nọ,


nhưng ba tấc đất mới thật là nhà,
nơi họ ở muôn đời muôn kiếp.

Dù sống trong danh vọng,

con người cũng không thể trường tồn;
thật nó chẳng khác chi


con vật một ngày kia phải chết.

 

Phường tự măn tự kiêu, số phận là thế đó,
bọn ỷ tài khéo nói, hậu vận chính là đây.

Như đoàn vật nhốt trong âm phủ,
chính tử thần canh giữ chăn nuôi,
chúng nhào thẳng xuống nơi huyệt mả,
sẽ tiêu tan cả đến h́nh hài,
chốn âm phủ thành nơi cư ngụ.
Nhưng Chúa Trời sẽ chuộc mạng tôi,
gỡ tôi ra khỏi quyền lực 
âm phủ.
Đừng sợ chi khi có kẻ phát tài,
hoặc cửa nhà tăng thêm vẻ phong lưu,

v́ khi chết, nó đâu mang được cả,
kiếp vinh hoa chẳng theo xuống mộ phần.

Lúc sinh thời, nó tự hào tự đắc:
“Ḿnh làm nên, thiên hạ tán dương ḿnh!”

Nhưng rồi nó cùng tổ tiên về chung kiếp,
chẳng bao giờ c̣n được thấy ánh dương!

Dù sống trong danh vọng,
con người cũng không hiểu biết ǵ;
thật nó chẳng khác chi
con vật một ngày kia phải chết.



 

Hàng triệu người THỨC TỈNH.
giữa lúc chủ nghĩa xă hội cực đoan bủa vây,
làn sóng TỈNH THỨC TÂM LINH
như một lời cảnh tĩnh cho nhiều người.


ĐẸP THAY!



Anh Chị Em - các Bạn thân mến,
xin hỏi Anh Chị Em - các Bạn, đang cầu nguyện và XIN điều ǵ?

chắc hẳn một số trong Anh Chị Em, trong các Bạn,
BIẾT và YÊU THÍCH lời
KINH HOÀ B̀NH của Thánh Francis Assii
nhưng thực hiện trong thực tế của hoàn cảnh này xem ra KHÔNG được,
thật là XĂ HỘI của KIẾP NGƯỜI!
mystery of life and mystery of death:
fate of human beings
số phận của một kiếp người