|

![]() ![]() ![]() ![]() |
Luật nhân
quả là nguyên lư tự nhiên cho thấy
|
![]()
|
Theo quan niệm Baha'iQuả báo theo quan niệm của giáo lư Baha'i được cho là sự đau khổ, day dứt của tâm hồn khi làm một điều ǵ sai trái. Trong giáo lư Baha'i không đề cập đến h́nh phạt mà các tôn giáo khác thường nêu ra. Sự khổ đau tâm hồn chính là trạng thái địa ngục hay c̣n gọi nôm na là quả báo. Nhưng điều khác biệt trong ư niệm Baha'i về quả báo phải được hiểu là làm một điều ǵ không tốt cho ḿnh hoặc cho người xung quanh ngay cả từ trong sâu thẳm tâm hồn. V́ có những Đấng Giáo dục phải chịu cực h́nh để cứu chuộc tội lỗi của nhân loại, không lẽ nh́n bằng con mắt đời thường cũng cho là Vị đó bị quả báo sao. Tóm lại định nghĩa quả báo trong Baha'i không phải là một sự dọa nạt đứa con nít, nó được hiểu cụ thể như khi ta vượt đèn đỏ th́ đương nhiên là phạm luật giao thông và có nguy cơ bị tai nạn. Để ăn năn hối cải, người chót làm điều xấu tự ḿnh xưng tội với Đấng Tối cao và cố gắng sửa đổi tâm tính hàng ngày, chứ không có bậc trung gian nào đứng ra rửa tội. Một điểm khác nữa mà người Baha'i tin rằng nếu sự xấu đến với ta mà tự do ta gây ra th́ đương nhiên ta phải hứng chịu. Nhưng điều không may mắn đến không do ta làm ra th́ chắc chắn đó là Ư chí của Đấng Tối cao và người Baha'i vui vẻ nhận lấy và tạ ơn, ví như các bậc phải chịu tử đạo để bảo vệ đức tin, hoặc cha mẹ sinh em bé nhưng em bé chết ngay th́ người Baha'i tin đó là Ư chí của Đấng Tối cao. Một quan niệm tiến bộ khiến người ta vui vẻ trong mọi hoàn cảnh. |

hai ư tưởng lớn hiện
ra trong đầu mọi người:
* theo KI-TÔ
giáo:
SỐNG LẠI
=> Ơn
CỨU CHUỘC nhờ Đức Giêsu Ki-tô
* theo các tôn
giáo khác: LUÂN HỒI
=> thuyết NHÂN QUẢ/BÁO ỨNG
![]() ![]() ![]()
những
ai chết trong ân sủng Chúa Kitô, |
Resurrection and reincarnation are both concepts about life after death, but they differ in core beliefs, timing, and theological implications. 1. Core Beliefs
Reincarnation: Found in Hinduism,
Buddhism, Jainism, and Sikhism,
Resurrection:
Central to Christianity, Islam, and Judaism, 2. Nature of the Afterlife
3. Timing
4. Purpose and Goal
5. Key DifferenceThe main distinction is continuity of identity: * In reincarnation, you are reborn as a new being in a new body. * In resurrection, you return as the same person in the same body, made immortal. **********************************************************
In summary: |
vấn đề
không phải ĐÚNG & SAI
mà chính
là ĐỨC TIN/niềm tin
một điều không
ai phản biện:
dù cho sắc dân nào,
ngôn ngữ nào,
niềm tin/tôn giáo,đạo giáo, giáo phái
nào:
|
..Ư Trời... THUẬN THEO Ư TRỜI; |
con cái thế gian vui chơi hưởng thụ vật
chất chóng qua ở đời này


![]() NƯỚC TA không thuộc về thế gian này |
can trường lên! THẦY ĐĂ THẮNG THẾ GIAN. |

Câu chuyện sau đây
nói lên một sự thật do một người biết suy tư
trên dưới 70 tuổi đời,
nghiền ngẫm NH̀N LẠI CUỘC ĐỜI M̀NH khoảng
50 ngày trước khi ĺa thế,
đă chân thành tâm sự và ước mong người viết ghi lại cùng phổ
biến
"biết đâu có thể giúp một ai đó trau
chuốt lại đời ḿnh"
v́ quả thật
* đối với người ngoài Thiên Chúa Giáo: LUẬT
G̀ CŨNG LÁCH ĐƯỢC, NHƯNG LUẬT NHÂN QUẢ ĐỐ AI MÀ LÁCH
* đối với
người tin nhận Đức Giêsu Ki-tô: để được SỐNG
LẠI và SỐNG ĐỜI
ĐỜI
****====****
Tôi sinh trưởng trong một gia đ́nh tương đối - coi như "trung lưu"; lúc bé nhỏ tôi không/chưa lưu tâm đến mức sống của gia đ́nh trong xă hội bấy giờ; măi sau này - tôi lên 7,8 tuổi, gia đ́nh gặp nhiều khó khăn: chị sắp đi lấy chồng, ba má lu bu với "của hồi môn...", bà Mẹ th́ bệnh lên bệnh xuống.... Một hôm, tôi lên nhà ông Bác Hai chơi, Chi hai con ông Bác Hai nói với tôi:" theo Chị biết th́ trước đây vài chục năm, gia đ́nh Chú khá giả lắm: chị từng thấy Chú đem cả hộp vàng ra đếm mấy chục cây vàng, yên ḷng; nhưng khi Thím ngă bệnh th́ ôi thôi, Chị thấy Chú thở vắn thở dài mà tội nghiệp..." Th́ ra ngôi nhà đang ở là của ông Nội cho Ba, c̣n các Bác và các D́ th́ ông Nội cho một số tiền đi lập nghiệp nơi khác. Điểm đặt bịêt của ngôi nhà này là Ông Cố cho Ông Nội, rồi Ông Nội cho Ba, nói rằng đây là ngôi nhà HƯƠNG HỎA
|
|
đất và nhà ở để hương hỏa thờ
cúng
là một khái niệm mang nặng giá
trị văn hóa tâm linh,
Dưới góc độ pháp luật,
Tuy nhiên, để tránh rủi ro, |
---***---
Trong tuổi thiếu thời: ham chơi hơn ham học. Thích nhất mùa "nghỉ hè"; trời ơi 3 tháng hè sao mà trôi qua nhanh vậy! Trời phú cho tôi đầu óc khá minh mẫn, nhanh nhẹn và họat náo nên được cưng nhất trong nhà tuy c̣n 2 đứa em út. Có lẽ đây là điều làm tôi ray rức: anh kế và 2 anh của tôi tuy có vẽ tối trí hơn một chút nhưng cũng rất tháo vác. Nhất là anh kế thường hay bị rầy la và "chịu roi vọt thế tôi".



***+++***
Thậm chí có lần 2 anh em chơi quay vụ, đá banh theo nhóm, v.v..., bắn bi, ông anh bắn rất giỏi và ăn hết bi của tôi, tôi gào lên khóc, thế là ông anh bị ăn đ̣n, với lời dạy dỗ: làm anh th́ phải nhường cho em chứ! Thật buồn không biết thế hệ cha ông chúng ta có để ư đến phương diện tâm sinh lư phát sinh của con cháu ḿnh không, nhất là con cháu đang trong lứa tuổi đang lớn?







-*-
Anh kế tôi lại có lắm chiêu để khuất phục bạn bè cùng lứa tuổi, ví dụ anh có tài bắn ná và câu cá; vài lần anh bắn trúng con chim cu đậu cao tít trên một cây tre = bịch, con chim trúng đạn đá, bọn chúng tôi vỗ tay hoan hỉ mừng... anh hai. Nhưng cũng có lúc anh hai biết chỗ nào có tổ ong nghệ, dụ khị một đứa rất mê thích bắt tổ ong đến gần rồi thách thức đứa nhỏ vào t́m tổ ong trong bụi cây; thế là cậu bé bị ong chích cho... chới với la khóc ỏm tỏi nhưng vẫn nể phục anh hai ! Một lần,một đứa đàn em vội vă sung sướng giao cho đàn anh một chiếc đồng hồ, miệng bô bô: "em vừa lượm được nơi bến hồ nước, giao cho anh đây!" Tôi lớn tiếng: lượm của người ta thí trả lại cho người ta chứ, nhiều tiếng lao nhao: "biết của ai mà trả lại?"- Anh hai đi vào nhà của bác Tư gần đó, một lát sau đến nói lớn, có vẽ khoan khoái: "xong rồi! bác Tư có người con trai sắp đi học xa, tao nói với bác Tư: "bọn lâu la tụi con xin tặng Anh D, để anh nhớ tụi lâu la này. Bác Tư mừng lắm và nói cám ơn các cháu..." Thế là xong chuyện - Không/Chưa biết hậu quả sau này sẽ ra sao... Câu chuyện này vẫn đeo đuổi tâm trí tôi cho đến hôm nay.Tôi vẫn khó chịu và thường tự hỏi lảm như vậy có dược không?
Anh kế
của tôi KHÔNG thành công lắm trong việc học hành: sau
tiểu hoc, thi trung học vào trường công HOÀN TOÀN
THẤT BẠI....
Anh có tính khí rất tự tin và
độc lập, hơi bướng bĩnh. Chơi với bạn bè cùng lứa tuổi,
hễ thấy đứa nào "ăn hiếp" em ḿnh, anh chạy đến đánh đấm
tên dám ăn hiếp em ḿnh ngay; nếu tên đó bỏ chạy, anh
ném đá... Có một lần, anh ném viên đá sao không biết mà
tên tẩu thoát bị trúng vào đầu, máu chảy tứ tung.. hắn
vừa khóc vừa ôm đầu máu chạy vào nhà gần đó thế là xảy
chuyện ẩu đă giữa hai người lớn tuổi, đến độ phải kiện
cáo ra ṭa, nhưng quan ṭa cho rằng chỉ cần ra ṭa ḥa
giải === mọi chuyện êm xuôi.
Kỷ niệm đẹp nhất tuổi tiểu học (nhưng có lẽ cũng là điều
đáng buồn & khó chịu v́ luôn bị ám ảnh và
xấu hỗ nhất) là bất
kỳ trai hay gái trần truồng
cùng tắm sông, vui đùa bờ sông. Có thể
có người nghĩ rằng con nít làm ǵ mà trầm trọng dữ vậy? -
Đồng ư là lúc đó mới 6, 7 tuổi đâ biết ǵ
đâu? và không thấy
mắc cở là ǵ... Kể từ lúc bấy giờ, tôi mới
thấy rằng con gái cùng tuổi "biết nhiều hơn
và biết sớm hơn" con trai =
chỉ chỏ này nọ vào người con trai, rồi "nh́n xem" con
người ḿnh.
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
**********************************************************************************************
Hết năm trung học, anh kế tôi quả không may mắn tí nào;
đành phải "ṭng quân diệt giặc"
- Trong cái xui có cái hên = không phải cấp tá&tướng mà
c̣n phải "học tập cải tạo" gần 3 năm th́ bị tai nạn, gảy
tay, nên được bác và đảng khoan hồng "thứ tha hết
mọi tội lỗi" cấp bằng "ra trường với ưu hạn"=học
tập cải tạo tốt, cực kỳ đạt tiêu chuẩn. NHƯNG,
sau vài năm, với chương tŕnh HO, anh mới hiểu thế nào
là trong cái xui có cái may, trong cái may lại co cái
xui - số là anh chỉ học tập cải tạo gần 3 năm,
chưa tṛn 3 năm nên bị xù ngay! Hiểu theo
NHÂN QUẢ/BÁO
ỨNG không biết có đúng không? Thôi
th́ xin PHÓ THÁC CHO CHÚA QUAN PH̉NG;
Anh tôi vừa cười vừa th́ thầm:
thôi cũng đành xin nhận
nơi này làm quê hương dẫu cho khó thương, v́ dù sao "hoa vẫn nở trên đường
quê hương" dù chỉ là hoa... cứt lợn!
|
|
Cứt lợn là một loài cây nhỏ,
mọc hằng năm, |
Thời gian trôi nhanh, thấm thoát ông anh quá "rục tùng" (lục tuần : 60 tuổi) - vợ con đầm đề... Âu cũng là số kiếp con người không đến nỗi tệ! Gia đ́nh vợ chồng, con cái vui sống bên nhau - xem ra thật an vui hạnh phúc; cũng đáng mừng cho một kiếp người... nếu được kéo dài cho đến ngày phải ra đi, về cùng tiên tổ - Mong thay! Nhưng... Đứa con trai trưởng lập gia đ́nh, con dâu "bề ngoài" trông thật nhu ḿ, gia giáo tốt lành; ông chồng làm việc vất vă ngày đêm, phải đi làm xa mỗi tháng về với gia đ́nh 3, 4 lần; làm ăn vất vă thu góp được một số tiền đủ để tậu một ngôi nhà tương đối "ngon lành" sánh được với cấp trung lưu bậc cao... Trời thương cho một đứa con trai kháu khỉnh, thông minh thật dễ thương. Đùng một cái, được tin bà vợ "ở không dưng là cội rễ mọi sự dữ" - cô dâu nghe chàng trai nào dụ khí, bày mưu cướp đoạt ngôi nhà, đ̣i ly hôn, rồi ra ṭa ly dị; thế là ông anh dở khóc dở cười, méo mặt tâm sư: "thiệt là một đứa con dâu trời đánh!" - bèn đem đứa con trai xấu số và đứa cháu "đich tôn" về nhà nuôi dưỡng. Biết làm sao hơn? Biết trách ai đây? Đứa con trai trân quư (cùng gia đ́nh)? hay cô dâu (cùng gia đ́nh) là quỷ?





thật là
MƯU SỰ TẠI NHÂN THÀNH SỰ TẠI THIÊN
Gia đ́nh ông anh chị dâu được trời ban cho 2 trai một gái. Thật
quí! Đứa con trai đầu th́ không được như ư, đem về một
đứa con dâu... trời đánh thánh đâm.
Đến lượt đứa
con gái được cưng chiều hết sức, v́ cô nàng rất thông
minh, nhanh nhẹn và vui tính thêm vào đó luôn lạc quan
vui sống thật hiền ḥa với mọi người.
Cô nàng c̣n ca hát nhảy múa cho ông nội vui, trước khi
ông nội ĺa đời - bên kia thế giới không biết ông nội
c̣n nhớ không?
Với những đức tính
Trời ban như vậy cho một cô gái, chàng trai thanh niên
nào mà không thả câu?! Rồi cá mắc lưỡi câu: một
chàng trai thuộc gia đ́nh có ăn học, nhà cửa tươm tất,
làm nghề thợ may thả câu bắt được cô nàng. Ông Anh và bà
chị xem ra cũng rất hài ḷng, vui mừng, v́
có con rễ
khéo léo có nghề và nhà cửa - bảo đảm cho tương lai đứa
con gái trân quư. Trời thương ban cho ông anh bà chị dâu
2 đứa cháu một trai một gái = cà hai đứa cháu trông
có vẽ
giống mẹ chúng hơn, gương mặt đẹp rạng rỡ; duy đứa
cháu gái th́ ốm yếu thường xuyên. Không rơ v́ lư do nào
hay con qũy satan vào xâm chiếm tâm thần mà đứa con rễ
bỗng đi theo gái cách say đắm đến độ bỏ bê gia đ́nh và
nghề ngỗng. Ông anh bà chi dâu lại phải chép miệng thở
than:"... thiệt t́nh không biết ḿnh đă làm chuyện ǵ
không tốt mà nay Trời lại phạt ḿnh thế này:
con dâu th́ trời đánh thánh đâm, con
rễ th́ bị quỹ ám!
Đứa trai út th́ khỏi nói,
nương chiều con út là chuyện b́nh thường.
Một điều dành cho Út, hai điều dành cho Út. Trong khi
các anh chị phải đi bộ hoặc xe đ̣ đi làm việc, th́ Út có
chiếc xe đạp đầu tiên để khoe với bạn bè... Xe máy hai
bánh vừa ra ḷ, cậu Út có ngay. Cậu Út mặc sức làm le
với bạn bè, rồi không quên thi đua xe đạp cũng như xe
máy hai bánh, xem xe nào tốt hơn.
Vào lớp cuối trung học, một buổi tối cha mẹ cùng anh chị
nhận tin khẩn báo: cậu Út bị tai nạn xe cộ hiện đang nằm
trong bệnh viện. Vội vă chạy vào bệnh viện th́ ôi thôi
cậu Út không nhận ra ai là ai, đầu băng kín, nói không
ra tiếng nào. Điều ǵ phải đến đă và đang đến: cậu Út bị
động năo, mất hết trí nhớ và chẳng c̣n nhận biết điều
ǵ -
trông như thằng ngu ngơ, khùng khùng...
ông Anh, Chị dâu cùng hai đứa con trai
con gái chỉ biết ôm
nhau khóc. Thằng con trai đầu th́ mang của nợ về cho gia
đ́nh = con dâu Trời đánh; Đứa con gái yêu quí th́ mang
một của nợ khác về nhà = thằng con rể bị quỹ ám.
Thằng con Út th́ ôi thôi tội nghiệp cho cục cưng, hy
vọng không suốt kiếp là người tàn phế. Không biết phải
xếp thằng con Út vào phân loại nào?


Sao mà đẹp đôi vừa lứa thế chứ hở Trời?